Sau khi hoàn toàn mở lòng với Tần Tụng.
Tôi trút bỏ hoàn toàn gánh nặng tâm lý.
Tình cảm của chúng tôi cũng ngày càng sâu đậm.
6 tháng sau.
Chuyện Hạ Đào b/ắt n/ạt bạn cùng phòng thời đại học.
Bỗng nhiên bị người ta đào lại.
Tin nhắn trò chuyện, ảnh chụp, video, từng chuyện một
Đều bị lan truyền chóng mặt trên mạng.
Ngày tin tức truyền về công ty, chỗ ngồi của Hạ Đào đã trống không.
Trong văn phòng có người cảm thán, có người tiếc nuối, nhưng cuối cùng mọi người vẫn tiếp tục cúi đầu lo công việc của mình.
Tôi nhận được cuộc gọi của bố mẹ vào một tối thứ 6.
Giọng mẹ rụt rè:
「Nhân Nhân... mẹ muốn nói với con, xin lỗi.」
「Mấy hôm trước mẹ xem tin tức, trước đây con cứ nói Hạ Đào b/ắt n/ạt con, mẹ đều không để tâm... cứ nghĩ tránh được việc nào hay việc nấy, bảo con nhẫn nhịn một chút... là mẹ sai rồi.」
Đầu dây bên kia, bố cũng trầm giọng nói một câu: 「Bố cũng có lỗi.」
Tôi nắm ch/ặt điện thoại, im lặng hồi lâu rồi đáp:
「Mọi chuyện đều đã qua rồi.」
Cúp máy.
Tôi dựa vào cửa sổ ngẩn người.
Tần Tụng từ phía sau bước tới, nhét vào tay tôi một ly sữa nóng.
Không hỏi gì cả, chỉ vòng tay ôm lấy vai tôi, để tôi tựa vào lòng anh.
Tôi xoay người, hôn nhẹ lên má anh.
Anh cười khẽ hai tiếng, siết ch/ặt vòng tay.
(Hết)