Phòng Triển Lãm Không Người

Chương 2

24/12/2023 17:39

Tôi tên là Lưu Tiểu Thiên, hôm nay vừa mới tròn hai mươi hai tuổi, là một streamer nghiệp dư.

Nói là người streamer, nhưng thực ra là tôi vừa mới tốt nghiệp Đại học, vẫn chưa tìm được công việc gì, mà lại không muốn vô công rồi nghề ở nhà ăn bám người khác, nên dứt khoát thử mở một phòng phát sóng trực tiếp vừa để chơi, và cũng có thể ki/ếm được chút tiền cơm mà thôi.

Mở kênh được mấy tháng mà mãi vẫn chưa hot, cũng chẳng tìm được phương hướng gì khác nên phòng phát sóng trực tiếp cứ tiêu điều, vắng vẻ mãi như vậy.

Cho tới tận hai tuần trước, lúc tôi về quê tảo m/ộ cho ông bà, ngồi trên xe tiện tay mở phát sóng trực tiếp để cho mọi người xem một vài khung cảnh non nước và con người quê tôi, rồi lại kể thêm một vài câu chuyện về phong tục tập quán dân gian bản địa mà ông nội từng kể cho tôi hồi tôi còn nhỏ. Nhưng không ngờ, độ quan tâm bỗng nhiên lại tăng vọt lên hơn một vạn, chỉ mới tính lợi nhuận của một buổi tối này thôi cũng đã hơn cả số lợi nhuận cả hơn nửa tháng trước tôi ki/ếm được trên nền tảng này rồi.

Có không ít người để lại bình luận bảo rằng giọng nói của tôi âm u, kết hợp cùng với khung cảnh không có nhiều ánh đèn, đồng ruộng và rừng cây trải dài ra vô tận cùng âm thanh vào buổi tối ở vùng nông thôn lúc phát sóng trực tiếp mà kể những câu chuyện về phong tục nông thôn cổ xưa như thế này thì vô cùng rùng rợn, làm người ta cảm thấy sợ hãi, nhưng vẫn không nhịn được mà muốn nghe tiếp.

Cứ như vậy, tôi bỗng nhiên chuyển thành một streamer “linh dị” một cách kỳ lạ.

Nhắc tới linh dị, thực ra chẳng qua chỉ là kể một vài chuyện kỳ quái đô thị hay là những lời đồn trong dân gian để lừa lấy tiền mà thôi.

Nhưng sau đó độ nóng cũng giảm dần theo thời gian, phòng phát sóng trực tiếp của tôi lại trở về trạng thái vắng vẻ như ban đầu.

Ngay khi tôi đang lo sốt vó sợ không giữ được fans thì tối một hôm nọ, bỗng nhiên một bình luận lọt vào mắt tôi:

“Chủ phòng đang ở Túc Thành đúng không? Ở vùng ngoại ô phía thành Bắc có một phòng triển lãm phong tục dân gian vô cùng q/uỷ dị, anh đã từng nghe nói đến chưa?”

Tôi ngây ra một hồi.

Đúng là tôi đang ở Túc Thành, nhưng tôi chưa từng nghe nói đến ở đây còn có phòng triển lãm phong tục dân gian gì đó mà?

Không ngờ lúc tôi tìm trên mạng thì đúng là có một phòng triển lãm như vậy thật, không chỉ nằm ở vị trí hoang vu hẻo lánh mà đến cái tên cũng kỳ lạ, tên là cái gì mà “Phòng triển lãm phong tục dân gian Mạc Hồ”.

Mà lại còn mở kinh doanh hai mươi tư giờ trong ngày!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Ly Hôn Với Vị Chỉ Huy Điên Cuồng Cấp Cao Nhất

Chương 15
Chồng tôi mang về một dẫn đường bị thương nặng. Sau khi tự tay cứu chữa cho cậu ấy xong, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện vô số dòng bình luận. [Đây chính là bé thụ chính sao? Đáng yêu quá đi! Đứng cạnh công chính đẹp đôi thật đấy!] [Nhưng chẳng phải công chính đã kết hôn rồi sao? Mặc dù bạn đời của anh ấy chỉ là một dẫn đường cấp B.] [Thì sao chứ? Chẳng qua chỉ là nam phụ pháo hôi thôi mà. Bé thụ nhà chúng ta là dẫn đường cấp S đấy, là bạn đời định mệnh của công chính.] [Ai hiểu được cảm giác thích nhất kiểu thiết lập này không? Bình thường công chính là hình mẫu đạo đức hoàn hảo, nhưng vì tình yêu đích thực mà bất chấp tất cả. Chỉ nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi!] [Đúng thế! Nam phụ chỉ là tấm nền pháo hôi dùng để tăng thêm cảm giác cấm kỵ và cao trào cho câu chuyện mà thôi.] ... Tôi nhìn những dòng bình luận ấy. Đầu ngón tay khẽ khựng lại. Nam phụ pháo hôi mà bọn họ nhắc tới... Hình như chính là tôi?
1.53 K
3 Cha của cô ấy Chương 23
4 Chúc Thanh Sơn Chương 17
6 Mất Nét Chương 10.
7 Bí mật vỡ lở Chương 15
8 Thay Muội Gả Chương 18
9 Lòng đố kỵ Chương 15
12 Tham Lam Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm