Phòng Triển Lãm Không Người

Chương 2

24/12/2023 17:39

Tôi tên là Lưu Tiểu Thiên, hôm nay vừa mới tròn hai mươi hai tuổi, là một streamer nghiệp dư.

Nói là người streamer, nhưng thực ra là tôi vừa mới tốt nghiệp Đại học, vẫn chưa tìm được công việc gì, mà lại không muốn vô công rồi nghề ở nhà ăn bám người khác, nên dứt khoát thử mở một phòng phát sóng trực tiếp vừa để chơi, và cũng có thể ki/ếm được chút tiền cơm mà thôi.

Mở kênh được mấy tháng mà mãi vẫn chưa hot, cũng chẳng tìm được phương hướng gì khác nên phòng phát sóng trực tiếp cứ tiêu điều, vắng vẻ mãi như vậy.

Cho tới tận hai tuần trước, lúc tôi về quê tảo m/ộ cho ông bà, ngồi trên xe tiện tay mở phát sóng trực tiếp để cho mọi người xem một vài khung cảnh non nước và con người quê tôi, rồi lại kể thêm một vài câu chuyện về phong tục tập quán dân gian bản địa mà ông nội từng kể cho tôi hồi tôi còn nhỏ. Nhưng không ngờ, độ quan tâm bỗng nhiên lại tăng vọt lên hơn một vạn, chỉ mới tính lợi nhuận của một buổi tối này thôi cũng đã hơn cả số lợi nhuận cả hơn nửa tháng trước tôi ki/ếm được trên nền tảng này rồi.

Có không ít người để lại bình luận bảo rằng giọng nói của tôi âm u, kết hợp cùng với khung cảnh không có nhiều ánh đèn, đồng ruộng và rừng cây trải dài ra vô tận cùng âm thanh vào buổi tối ở vùng nông thôn lúc phát sóng trực tiếp mà kể những câu chuyện về phong tục nông thôn cổ xưa như thế này thì vô cùng rùng rợn, làm người ta cảm thấy sợ hãi, nhưng vẫn không nhịn được mà muốn nghe tiếp.

Cứ như vậy, tôi bỗng nhiên chuyển thành một streamer “linh dị” một cách kỳ lạ.

Nhắc tới linh dị, thực ra chẳng qua chỉ là kể một vài chuyện kỳ quái đô thị hay là những lời đồn trong dân gian để lừa lấy tiền mà thôi.

Nhưng sau đó độ nóng cũng giảm dần theo thời gian, phòng phát sóng trực tiếp của tôi lại trở về trạng thái vắng vẻ như ban đầu.

Ngay khi tôi đang lo sốt vó sợ không giữ được fans thì tối một hôm nọ, bỗng nhiên một bình luận lọt vào mắt tôi:

“Chủ phòng đang ở Túc Thành đúng không? Ở vùng ngoại ô phía thành Bắc có một phòng triển lãm phong tục dân gian vô cùng q/uỷ dị, anh đã từng nghe nói đến chưa?”

Tôi ngây ra một hồi.

Đúng là tôi đang ở Túc Thành, nhưng tôi chưa từng nghe nói đến ở đây còn có phòng triển lãm phong tục dân gian gì đó mà?

Không ngờ lúc tôi tìm trên mạng thì đúng là có một phòng triển lãm như vậy thật, không chỉ nằm ở vị trí hoang vu hẻo lánh mà đến cái tên cũng kỳ lạ, tên là cái gì mà “Phòng triển lãm phong tục dân gian Mạc Hồ”.

Mà lại còn mở kinh doanh hai mươi tư giờ trong ngày!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Mang Thai Nhưng Không Chạy

Chương 8
Tôi, một beta, thật sự đã mang thai. Và lúc này, người cha sinh học khác của con tôi đang cầm đơn xin chuyển công tác của tôi với vẻ mặt lạnh lùng và chất vấn tôi. 「Tại sao anh lại muốn chuyển sang quản lý hậu cần?」 「Quản lý hậu cần cũng rất quan trọng.」 Anh ta hít một hơi thật sâu, 「Tôi biết hậu cần cũng quan trọng, tôi muốn biết tại sao anh đột nhiên muốn rút lui khỏi chiến trường.」 Tôi vô thức giơ tay bảo vệ bụng dưới, có vẻ như hôm nay nếu không đưa ra một lý do thuyết phục anh ta, thì không thể nào chuyển công tác thành công được. Tôi hít một hơi thật sâu, nói: 「Omega của tôi đã mang thai, thai nhi không ổn định lắm, lúc nào cũng cần tôi chăm sóc.」 Sau đó, anh ta sững sờ, tờ đơn xin chuyển công tác trong tay anh ta rơi thẳng xuống đất.
13.72 K
9 Nghe lén Chương 13
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm