Sau khi tốt nghiệp, tôi và Nhậm Đồng Hỉ không còn liên lạc nữa.
Vụ việc đạo nhái luận văn năm đó thật ra vẫn chưa có kết luận.
Tôi không dám chắc có phải cô ta đã xem tr/ộm bản thiết kế luận văn của tôi rồi gửi đi trước hay không. Nếu thật như vậy, thì trước khi tôi và cô ta bất hòa vì Phó Thẩm Chu, cô ta đã lén lút ăn cắp những nội dung mà tôi từng thảo luận với cô ta.
Giữa biển người mênh mông, tôi không tìm được Nhậm Đồng Hỉ.
Tôi tưởng rằng chuyện đạo nhái này có thể sẽ dừng lại ở Ngụy Thiến Thiến và Tô Lạc. Nhưng không ngờ, vài ngày sau, Phó Thẩm Chu lại đưa tôi đến đồn cảnh sát.
Nhậm Đồng Hỉ ngồi trong phòng tạm giam. Nhìn thấy tôi, cô ta im lặng rất lâu, rồi nghiến răng nghiến lợi nói: "Khúc Lan, sao cô cứ như âm h/ồn bất tán vậy?"
"Nhậm Đồng Hỉ." Tôi gọi tên cô ta, tâm trạng bình tĩnh, "Phải là tôi hỏi cô mới đúng. Rốt cuộc tại sao cô lại làm vậy?”
Nhậm Đồng Hỉ cười khẩy: "Vì cô đắc tội với nhiều người, Ngụy Thiến Thiến và Tô Lạc cho tôi tiền, thì tôi làm thôi."
"Vì Phó Thẩm Chu?" Tôi đoán.
Cô ta tức đi/ên lên: "Cô yêu ai không yêu, sao cứ phải yêu Phó Thẩm Chu?"
"Phải." Tôi nhìn Phó Thẩm Chu đang ngồi chờ bên ngoài, khẽ nói, "Bởi vì tôi yêu anh ấy.”
"Lúc đó hẹn hò không nói cho cô biết là lỗi của tôi, nhưng cho dù quay lại quá khứ, để tôi biết sớm hơn là cô cũng thích anh ấy, tôi vẫn sẽ không buông tay.”
"Với tình bạn của tôi, tác phẩm của tôi, tình yêu của tôi, tôi đều không thẹn với lòng. Còn cô thì sao?"
Nhậm Đồng Hỉ im lặng rất lâu: "Khúc Lan, tôi thật sự rất gh/ét cô.”
"Cô có tài năng và linh khí mà tôi không có. Cô có thể dễ dàng thấu hiểu con chữ, người tôi thầm mến lại thích cô, lúc đó tôi rất h/ận cô.”
"Thật ra, tôi đã quên cô rồi, nhưng họ dùng tiền dụ dỗ tôi. Muốn trách thì hãy trách bản thân cô đi, sao không tự kiểm điểm xem, tại sao lại có nhiều người gh/ét cô như vậy."
Sự rạn nứt với Nhậm Đồng Hỉ là một trong những lý do khiến tôi bao năm qua không thân thiết với ai khác. Nhưng đến lúc này, nhìn vẻ mặt dữ tợn của cô ta, tôi đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm.
Tôi từng tự hỏi rất nhiều lần không biết mình đã làm sai điều gì để mọi chuyện thành ra thế này. Nhưng bây giờ, tôi không còn tự vấn bản thân nữa, mỗi người chỉ có thể đi trên con đường của riêng mình. Cô ta như vậy, là tự làm tự chịu.
====================
Chương 22:
Sau khi ra khỏi phòng tạm giam, Phó Thẩm Chu nói với tôi Nhậm Đồng Hỉ chỉ bị tạm giam hành chính mười ngày và nộp ph/ạt, nhưng cô ta sẽ lên mạng thanh minh và xin lỗi.
"Công việc của cô ta mất rồi, nghe nói bạn trai cũng vì chuyện này mà chia tay cô ta. Em đừng để tâm đến lời cô ta nói. Chỉ có những kẻ tầm thường mới không bị người ta gh/en gh/ét. Những người đó gh/ét em, chẳng qua là vì bọn họ không bằng em."
Nút thắt trong lòng tôi đột nhiên được tháo gỡ.
Cảm xúc dâng trào như thủy triều, nhưng cuối cùng, tôi chỉ mỉm cười đáp lại ánh nhìn của Phó Thẩm Chu.
"Phó Thẩm Chu, có phải em quên nói với anh không? Lời chia tay năm đó là nói dối anh đấy. Chuyện em thích anh, giống như con sóng không bao giờ ngừng lại, chưa từng có điểm dừng, cũng không cần che giấu."