Lúc tôi xem xong tài liệu thì đã nửa đêm.

Rồi tôi nhận ra một vấn đề. Trò chơi này, những đợt thử nghiệm ban đầu chính là sàng lọc những "khách hàng" phù hợp, chắc chắn rất nhiều người không vượt qua được.

Kẻ bị sàng lọc ra như tôi, mới chính là con ngốc sẵn sàng vung tiền.

Buồn cười thật, từ nhỏ tôi đã được chẩn đoán thiếu khả năng đồng cảm, có xu hướng nhân cách phản xã hội, vậy mà một ngày nào đó lại trở thành mục tiêu lừa tiền của người khác.

Mục đích ban đầu của tôi chỉ là muốn xem đây là kịch bản soạn sẵn để tăng tính nhập vai, hay là thật…

Điều đó không quan trọng, quan trọng là bây giờ bên tai tôi dường như vẫn còn văng vẳng giọng nói m/a mị của Giang Ngưng: "Không được nạp tiền nữa! Trò chơi l/ừa đ/ảo gì thế này!"

Cô ấy mà biết chắc sẽ m/ắng tôi thối tai...

Tôi lại suy nghĩ thêm nửa đêm, cuối cùng tìm được lý do hoàn hảo.

Sáng hôm sau, tôi gọi điện cho Giang Ngưng: "Alo, Ngưng Ngưng, chúng ta phải báo cảnh sát thôi."

Giang Ngưng vốn không tin những tài liệu này là thật. Cô ấy cho rằng tất cả đều là kịch bản dàn dựng. Ai lại đi b/án "hồ sơ t/ử vo/ng" của người thân, rồi còn cho người khác livestream cuộc đời mình sau khi mất con?

Nhưng các chi tiết thực sự quá tỉ mỉ. Nói thế nào nhỉ, trên đời có những chuyện đúng là vô phúc bất thành thư.

Đến đồn cảnh sát, tiếp chúng tôi là một nữ cảnh sát có tuổi.

Chị ấy nhìn thấy ảnh Trương Hoa liền ngạc nhiên: "Là cô ấy à..."

Giang Ngưng gi/ật mình: "Thật sự có người này ư?!"

Nữ cảnh sát gật đầu: "Trước đây tôi công tác ở thành phố W, cách vài ba ngày lại phải tiếp cô ấy một lần."

Trương Hoa đã nghi ngờ cái ch*t của con trai có điều kỳ lạ, đương nhiên thường xuyên chạy đến đồn cảnh sát.

Tôi hỏi chị ấy: "Vụ án đó chị có biết không?"

Chị ấy nói biết, giám định hiện trường và khám nghiệm t/.ử th/i đều chứng minh đây rõ ràng là vụ t/ự s*t.

Hơn nữa, Triệu Sùng trước khi t/ự s*t đã có biểu hiện bất thường. Ví dụ như không nói chuyện với bố mẹ, thường xuyên ngắm gương thẫn thờ, khám nghiệm t/.ử th/i phát hiện nhiều vết tự h/ủy ho/ại bản thân.

"... Tất cả chúng tôi đều cho rằng, người mẹ không thể chấp nhận sự thật, đó là một cơ chế tự bảo vệ bản thân."

Sau khi Triệu Sùng ch*t, có thể nói Trương Hoa bị ngàn người chỉ trích. Ai cũng bảo đứa trẻ bị bà ấy ép đến đường cùng.

Nếu không ôm niềm tin "làm rõ chân tướng" cho con trai, bà ấy đã không thể sống tiếp.

Vị nữ cảnh sát hiền lành này ấn tượng rất sâu sắc về người phụ nữ ấy. Chị ấy nói: "Ôi, thực ra việc t/ự s*t của đứa trẻ đâu phải hoàn toàn do trách nhiệm của một mình cô ấy, cô ấy đâu có góa bụa."

Có mấy lần Trương Hoa đến đồn cảnh sát, đều có học sinh đã trưởng thành đi cùng.

Bà ấy đã bị mọi người quay lưng, nhưng học trò vẫn nhớ ơn bà. Người như vậy, sao có thể là một người mẹ x/ấu được?

"Giá mà cô ấy học được chút gì từ người chồng cũ thì tốt, anh ta đã tái hôn và sinh con rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chủ tịch nhìn đơn xin nghỉ việc của tôi rồi ngơ ngác: Chẳng phải tiền thưởng cuối năm của cậu vừa được phát 2,85 triệu sao? Tôi cười lạnh: 2,85 triệu? Tài khoản của tôi chỉ nhận được đúng 250 tệ.

Chương 25
Trần Minh Viễn ngẩng đầu lên khỏi bản báo cáo tài chính, ánh mắt sau cặp kính gọng vàng mang theo vẻ dò xét thường lệ, lướt qua ba chữ "Đơn xin nghỉ việc" trên phong bì, đôi mày khẽ nhíu lại một cách khó nhận thấy, rồi lập tức giãn ra, thậm chí còn thoáng hiện một nụ cười đầy thấu hiểu nhưng cũng có phần kiêu ngạo.
Sảng Văn
Nữ Cường
0