Tôi và Trình Ký Xuyên gặp lại Thịnh Siêu tại sở cảnh sát.
Anh ta cúi đầu nhận tội mà không hề chối cãi việc hai mẹ con cấu kết s/át h/ại dì Trình rồi giấu x/ác, đồng thời khai báo nguyên nhân: "Mẹ tôi dẫn nhân tình về nhà đúng lúc bị bà ta bắt gặp... Thế là ra nông nỗi ấy."
Thịnh Siêu không phải là một kẻ địch dễ đối phó. Để lấy được sự tin tưởng của anh ta, tôi đã tốn không biết bao nhiêu tâm sức.
Trong lần đi thành phố K đàm phán dự án đó, sau khi phát hiện ra chiếc camera quay lén mới được lắp đặt, tôi và Trình Ký Xuyên đã giả vờ cãi nhau một trận ầm ĩ. Sau đó anh giả vờ tức gi/ận bỏ đi, còn tôi ngủ lại một mình trong phòng.
"Tôi thật sự không thể hiểu nổi..." Trước khi bị áp giải đi giam giữ, Thịnh Siêu nghiến răng hỏi tôi: "Cho dù cô không quan tâm việc anh ta từng dùng cái ch*t giả để lừa dối cô, bỏ rơi cô về nhà họ Thịnh tranh đoạt gia sản, chẳng lẽ cô cũng không bận tâm đến mối thâm th/ù giữa cô và Trình Trường Thiên hay sao?"
Tôi nhìn anh ta, nhếch nhẹ khóe môi: "Trình Trường Thiên là một tên tội phạm hi*p da/m không cha không mẹ thì có liên quan quái gì đến Trình Ký Xuyên?"
Anh ta ngơ ngác nhìn tôi với vẻ khó tin, dường như đã vỡ lẽ ra tất cả.
"Đến tận bây giờ anh vẫn tin sái cổ vào đống tài liệu đó, cũng không uổng công tôi mất gần năm năm trời, từng chút từng chút làm giả chúng, đảm bảo quá trình điều tra không có lấy một sơ hở nào."
Đây mới chính là ván cờ lớn nhất mà tôi bày ra cho Thịnh Siêu.
Thông qua mối h/ận th/ù được ngụy tạo, tôi khiến anh ta tự cho rằng đã cùng hội cùng thuyền với tôi, để rồi cuối cùng tự mình đưa tôi trở lại căn biệt thự mà đến cả Trình Ký Xuyên cũng không hề hay biết kia.
Sau khi rời khỏi sở cảnh sát, tôi và Trình Ký Xuyên đưa tro cốt của dì Trình vào nghĩa trang, rồi đặt một bó hoa thiên điểu thật lớn trước m/ộ phần.
Rốt cuộc sự thật muộn màng suốt mười năm ròng rã này cũng được đưa ra ánh sáng.
Buổi chiều hôm ấy, lúc bước ra khỏi công ty, bầu trời lất phất mưa bay.
Tôi vừa châm một điếu th/uốc còn chưa kịp hút, đã bị Trình Ký Xuyên gi/ật lấy, ngậm vào trong miệng.
Anh mở cửa xe, khẽ nghiêng đầu với tôi: "Lên xe đi."
Tôi thoáng ngập ngừng rồi vẫn ngồi vào ghế phụ, nhướng mày cười nói:
"Nhìn dáng vẻ này của anh chẳng giống vị Thịnh tổng giá trị nghìn tỷ chút nào, ngược lại giống đầu gấu trong trường học hơn đấy."
Anh khựng lại, dập tắt điếu th/uốc trên tay, sau đó ghé sát lại gần, nhìn tôi chằm chằm ở khoảng cách gần trong gang tấc: "Tôi chưa từng nghĩ tới việc làm cái chức Thịnh tổng này."
"..."
"Sự xa cách của em trong những ngày qua không phải là ảo giác của tôi. Tôi biết năm năm quá dài, chúng ta lại không hề gặp mặt, em sẽ cảm thấy tôi đã thay đổi. Cho dù chúng ta đã giải quyết xong mẹ con Thịnh Siêu, em vẫn cảm thấy không thể quay về như trước được nữa."
Chương 22:
Trên thực tế, so với người mẹ qu/a đ/ời vì nghiện rư/ợu năm xưa của tôi, Trình Ký Xuyên mới là người duy nhất trên thế giới này hiểu rõ tôi nhất.
Trước kia tôi muốn chơi những trò chơi nhập vai, anh luôn chiều theo tôi.
Và hiện tại khi tôi chùn bước giữa vở kịch đan xen thật giả, anh cũng là người nhận ra ngay từ những giây phút đầu tiên.
Những sự quấn quýt thân mật đi/ên cuồ/ng không chút che giấu kia tựa như sự bùng ch/áy mãnh liệt trước giờ chia ly.
Tôi khẽ rũ mắt, né tránh ánh nhìn thẳng thắn của anh: "Hôn ước giữa anh và Trang Tâm Hồng..."
"Không có hôn ước nào cả. Ngay từ đầu đã không hề có." Trình Ký Xuyên dứt khoát ngắt lời tôi: "Tôi chỉ bàn một thỏa thuận hợp tác với cô ấy, mỗi bên lấy thứ mình cần mà thôi. Hơn nữa Trang Tâm Hồng cũng không thể nào thích tôi, cô ấy không bao giờ thích bất kỳ người đàn ông nào."
Tôi nhớ đến người phụ nữ luôn như hình với bóng cùng Trang Tâm Hồng, trong lòng chợt vỡ lẽ.
Bầu không khí trong xe rơi vào tĩnh lặng, chỉ có tiếng mưa rơi bên ngoài ngày càng thêm nặng hạt.
Đôi mắt lạnh lẽo của Trình Ký Xuyên nhìn tôi, bất chợt cất lời: "Tối hôm đó tôi nói không sai chút nào."
Tôi ngẩn người ra một thoáng.
"Mạnh Tinh Lan, đến lúc này rồi, có phải em định từ bỏ tôi trước không?"
"Em không..."
Lời còn chưa dứt, tôi đã bị anh ôm chầm vào lòng một cách mạnh mẽ.
Dây an toàn ngăn cách giữa hai người cấn vào người chẳng hề dễ chịu chút nào, thế nhưng Trình Ký Xuyên lại như hoàn toàn không cảm nhận được, thậm chí còn ôm tôi ch/ặt hơn nữa.
"Có thể trong mắt người khác, làm Thịnh Xuyên rất tốt, sự nghiệp thành đạt, gia sản khổng lồ, nhưng tôi chỉ là Trình Ký Xuyên mà thôi."
"Em muốn chơi trò gì tôi cũng sẽ chơi cùng em, nhưng xin em đừng rời bỏ tôi."
"Đừng rời xa tôi nữa, Mạnh Tinh Lan. Tôi không muốn phải chịu đựng thêm một thời hạn năm năm nào nữa."
Tình cảm dạt dào đong đầy trong giọng nói ấy gần như nuốt chửng lấy toàn bộ con người tôi.
Cuối cùng tôi giơ tay lên ôm anh, nhưng miệng lại lí nhí lên tiếng: "Nốt ruồi nơi đuôi mắt anh."
"Hửm?"
"Nốt ruồi nơi đuôi mắt biến mất rồi."
"Vậy thì đi xăm lại một nốt nhé."
Anh trả lời không chút do dự, rồi chợt nắm lấy tay tôi: "Hoặc là em dẫn tôi đi m/ua cây bút kẻ mắt đi, ngày nào tôi cũng vẽ cho em xem."