Ngụy Bệnh Luyến Tình

Chương 11

26/07/2024 17:47

11.

Kết quả là hơn nửa đêm, Chu Tư Dư đến nhà tôi.

Còn kéo thêm hai cái vali to đùng.

“Anh tới đây làm gì?”

“Không phải rất rõ ràng sao? Tôi bị ông nội đuổi ra khỏi nhà rồi.”

“Sau đó thì sao?”

“Cô không nên chịu trách nhiệm hoàn toàn với việc này sao?”

Chu Tư Dư không nói không rằng bước vào căn hộ thuê của tôi.

Tôi có hơi đ/au đầu.

Rõ ràng buổi chiều vừa mới cãi nhau với anh.

Cơn gi/ận của tôi còn chưa ng/uôi đâu, làm sao anh lại chủ đông chạy tới và còn định ở lại chứ?

“Khoan đã... Anh định ở bao lâu?”

Chu Tư Dư đặt hành lý ở phòng khách, sau đó ngồi xuống ghế sofa.

“Muốn nghe lời thật hả? Không biết nữa.”

“Nhà tôi chỉ có một phòng ngủ, ngủ thế nào bây giờ?”

Anh thật sự có chút l/ưu m/a/nh.

Thực ra khi còn nhỏ, Chu Tư Dư đã không ít lần ngủ lại ở nhà tôi.

Bố mẹ anh đi công tác, anh thì co quắp nằm trên ghế sô pha nhà tôi, chịu đựng qua đêm.

Tôi hỏi anh vì sao không ngủ ở nhà mình, anh bảo anh sợ tối.

Khi còn bé thì thôi đi, tại sao lên đến cấp ba rồi mà vẫn sợ tối?

Tôi đã từng gào lên với anh: “Chu Tư Dư, tôi chưa từng thấy người nào mặt dày như cậu. Sao ngày nào cậu cũng ngủ ở nhà tôi thế?”

“Mẹ cậu cũng đồng ý mà.”

“Bà ấy đồng ý nhưng tôi thì không. Nếu như bị các bạn học nhìn thấy cậu đi ra từ nhà tôi, tôi phải làm sao bây giờ?”

“Bạn học nào? Cái người mà cậu viết thư tình ấy á?”

“Đúng.”

“Đệch.”

Ngày hôm sau anh mách chuyện tôi yêu sớm với mẹ, tên chó ch*t này.

Th/ù oán của tôi và anh còn sâu hơn cả giếng cổ.

Đêm đó uống say, quả thật là tôi nghĩ đến việc từ nhỏ đến lớn anh luôn chèn ép tôi, sau khi làm sếp thì lại càng quá đáng hơn ngày xưa. Tôi không nhịn được nữa nên bùng n/ổ.

Ban đầy chỉ muốn dọa anh chút thôi, cũng không biết vì sao lại biến thành sàm sỡ anh.

Ai bảo mấy năm không gặp, dáng người anh lại đẹp như vậy chứ.

“Vấn đề này cô không nên hỏi tôi, tai họa cô gây ra thì cô phải gánh chịu hậu quả.”

Chu Tư Dư kéo tôi về thực tại.

Anh tới đây ở lì tại nhà tôi.

Thế này khác quái gì thời đi học chứ?

“Vậy anh ngủ trong phòng đi, ngủ cùng với tôi.” Tôi cười nói.

Tôi không tin mình không trị được anh.

“Có một cái giường thì ngủ thế nào?” Anh có chút bối rối.

“Một cái giường sao lại không ngủ được? để tôi lên mạng tra cho anh xem, có thể thế này, hay thế này cũng được…”

Tôi mở điện thoại giơ cho anh xem.

Anh nhìn hình ảnh các loại tư thế kia, sắc mặt càng lúc càng khó coi.

“Tô Ly, cô học mấy thứ này ở đâu hả?”

“Ở mấy cuốn truyện tranh người lớn mà anh giấu dưới gầm giường hồi cấp ba.”

Chu Tư Dư lúc nào cũng là con nhà người ta, mỗi một lần anh thi được 100 điểm, tôi sẽ bị người nhà “b/ạo l/ực gia đình” một lần.

Nhưng có ai biết được, học sinh gương mẫu như anh lại lén lút xem truyện tranh người lớn.

“Cô! Cô xem tr/ộm truyện của tôi?” Chu Tư Dư ngạc nhiên nhìn tôi.

“Ừ.”

“Cô có phải là con gái không?”

Chu Tư Dư có chút tức gi/ận.

Cầm quần áo đi vào trong phòng tắm.

Điện thoại của anh ở bên ngoài vang lên liên tục.

Tôi liếc nhìn.

“Là Tống Thụy gọi đến.”

“Cô nghe giúp tôi đi.”

Tôi?

“Chuyện này không tốt đâu.”

“Dù sao cô cũng quen cô ấy, có gì không tốt chứ?”

Tôi hiểu rồi, hai người cãi nhau nên anh mới chạy đến chỗ tôi, coi tôi là gì vậy hả?

Lại còn bắt tôi nghe điện thoại giúp nữa chứ?

Thật là á/c đ/ộc mà.

Tôi lại không phải người ng/u, trực tiếp cài chế độ im lặng cho anh.

Và sau đó, Tống Thụy tìm tới đây.

“Ly Ly, Chu Tư Dư không cần mình nữa.”

Cô ta khóc nước mắt đầm đìa, lao vào lòng tôi.

Tôi cũng không biết vì sao cô ta tìm được địa chỉ nhà tôi, và làm thế nào chỉ trong vài phút đã chạy tới đây.

Tôi chặn cô ta lại, ngăn không cho cô ta vào nhà, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

“Tôi muốn ngủ rồi, hai người cãi nhau à?” Tôi tìm một cái cớ rất tệ.

“Nhưng Ly Ly à, mình chỉ có cậu thôi. Chu Tư Dư không nghe điện thoại, cũng không trả lời tin nhắn của mình…” Nói được một nửa, cô ta nghe được tiếng nước chảy trong phòng tắm.

“Trong nhà cậu có người à?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
65.86 K
5 Áp lực cực cao Chương 13
6 Bánh nhân thịt Chương 12
8 Chồng chung Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm