Cây Kem Tan Chảy Vì Em

Chương 4

12/06/2024 18:06

4.

Là thư ký riêng của giám đốc , tôi biết rõ một điều.

Tần Việt tưởng chừng như là một cao thủ trên bàn đàm phán nhưng sức uống của anh không thể quá ba ly.

Tất nhiên, với địa vị của Tần Việt, ít có người dám nâng cốc chúc mừng một cách hấp tấp.

Chỉ là đối tác lần này anh gặp ở bàn ăn là một người kỳ cựu, có chút khó đối phó, Tần Việt đành phải uống hai ly.

Đây chính là lý do tôi phải thức dậy vào lúc nửa đêm, ch/ửi b/ới tư bản rồi cuối cùng vẫn lái xe đi đón người.

Thời tiết không được tốt, trên đường về lại mưa to, kèm theo sấ/m chớp nên tôi phải ở lại một đêm.

Thành thật mà nói, đây là lần đầu tiên tôi ở nhà Tần Việt.

Tôi đã đến đây rất nhiều lần rồi nhưng chỉ lấy đồ rồi rời đi mà không hề bước vào phòng khách.

Chưa kể, chiếc giường có giá hàng trăm nghìn nằm thật sự rất thoải mái.

Sau khi trò chuyện xong với Trình Lâm về việc tưởng tượng nhau trở thành phú bà, tôi leo lên giường.

Đang chuẩn bị đi ngủ, tôi nghe thấy ngoài của có tiếng vật nặng rơi xuống đất.

Hình như còn có cả âm thanh rê/n r/ỉ của Tần Việt.

Đừng nói là Tần Việt sa/y khư/ớt rồi đi loanh quanh như đi/ên nên bị ng/ã nhé?

Ngay khi suy nghĩ ấy hiện lên trong đầu tôi, tôi liền không thể ngủ được.

Cuối cùng tôi đành bật dậy khỏi giường, bật đèn và cẩn thận mở cửa.

Dưới ánh đèn vàng mờ ảo bên ngoài, Tần Việt cúi đầu ngồi dưới đất, đôi tay thon dài ôm lấy bắp chân.

Khi nghe thấy tiếng động, anh ngẩng đầu lên, để lộ khuôn mặt tuấn tú và đôi mắt đẫm lệ, đưa tay về phía tôi một cách đáng thương.

"Tôi n/gã đ/au lắm, em phải ôm hôn tôi thì tôi mới đứng dậy được."

Tôi:"???"

Là tôi đang mơ hay tôi đang bị ảo giác vậy, Tần Việt vậy mà s/ay rư/ợu làm càn?

Đây có còn là giám đốc lạnh lùng, xa cách trong ấn tượng của tôi không?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 Người Dọa Ma Chương 12
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm