Nếu như Lý Tư ch*t rồi, th* th/ể của hắn ở đâu?

Nếu như Lý Tư chưa ch*t, ta phải đi đâu tìm hắn?

Xem ra điểm mấu chốt trong câu chuyện này, nằm trên người Lý Tư.

Ta nắm ch/ặt bàn tay thon thả lạnh lẽo của Đông Liên:

“Được rồi, gió lạnh như thế, cẩn thận cảm lạnh.”

“Đông Liên tỷ tỷ, oan ức của tỷ, bọn em đều nhìn thấy.”

Đông Liên nói thêm một lúc, tâm trạng tốt lên rất nhiều.

Ánh mắt nhìn ta cũng có chút ôn hòa mà trước đây chưa từng có:

“Đào Hoa, con người của ngươi cũng tốt đấy chứ.”

“Chỉ là đáng tiếc, tên này của ngươi phạm phải cấm kỵ của thiếu phu nhân trước kia, e là khiến chủ tử không thích.”

Đào Hoa, là tên được đặt sau khi ta vào Hứa phủ.

Hứa Hàn Thanh từng viết một bức thư tình cho tỷ tỷ, nói tỷ ấy đẹp động lòng người như hoa đào vậy.

Hy vọng khi hắn nghe thấy tên ta, có thể nhớ đến tỷ tỷ.

Nhớ lại người con gái đã ch*t thảm vì gả cho hắn.

Ta bày mặt khó xử nắm lấy cánh tay Đông Liên:

“Vậy, vậy nên làm thế nào?”

“Những cô gái trong thôn chúng em, tên đều là Đào Hoa, Lê Hoa, Hạnh Hoa…”

Đông Liên hươ tay không quan tâm.

“Cũng không sao, ngươi chỉ là một đứa quét sân, sau này tránh mặt đại thiếu gia là được.”

Không uổng công khoảng thời gian này dốc tâm lấy lòng, Đông Liên đã xem ta như người thân.

Hai người vội vàng rời khỏi hoa viên, ta nhìn bóng lưng rời đi của Đông Liên, trong lòng suy nghĩ gì đó.

...

Cơ nghiệp Hứa gia to lớn, chỉ một chuồng ngựa thôi mà đã mười mấy người làm.

Trước kia Lý Tư là tiểu quản sự ở chuồng ngựa, một mình ở riêng một phòng.

Sau khi hắn gặp chuyện, phòng đó cũng chẳng ai dám ở, biến thành phòng tạp vụ.

Trong phòng chất đầy đậu và lương cỏ khô.

Ta tìm thời gian lén lút vào trong phòng đó.

Đây là phòng trước đó Lý Tư ở, có hơi của hắn.

Tính thời gian một chút, hắn ch*t cùng ngày với tỷ tỷ, vậy vừa đúng tuần tam thất.

Linh h/ồn chưa vào địa phủ, chỉ cần vài nén nhang thì có thể gọi lên.

Ta lấy thau đồng ra bắt đầu đ/ốt giấy tiền, đợi khi đ/ốt hết những xấp giấy tiền đã chuẩn bị sẵn, ta cẩn thận bày trí lư hương.

“Vo/ng h/ồn Lý Tư, cố nhân tế bái ~”

“Niệm người cô khổ, nên đến dâng hương.”

Ba làn khói bay thẳng lên, tản ra nhiều hướng khác nhau.

Đây là hương vô chủ, không m/a nào hưởng.

Lý Tư, căn bản là chưa ch*t!

Ta ngồi quỳ dưới đất, gương mặt lúc ẩn lúc hiện bởi ánh sáng ngọn nến.

Lý Tư, đúng là có vài phần th/ủ đo/ạn.

Làm ra những chuyện như thế, Hứa phủ lại tha ch*t cho hắn?

Xem ra, chắc là hắn nắm trong tay điểm yếu chí mạng gì của Hứa gia.

Hắn mê c/ờ b/ạc, chắc là có thể thăm dò được tin tức ở sò/ng b/ạc.

Ta ở trong phủ không tiện ra ngoài, chuyện này, vẫn là giao cho mẫu thân.

Đông Liên nói, là Tình Tuyết bắt gặp tỷ tỷ và Lý Tư hẹn hò ở trong ngọn núi giả.

Hứa phủ giàu có, làm nên ngọn núi giả đèo núi trập trùng, quanh co khúc khuỷu.

Nếu có người trốn trong đó, thì khó có thể tìm thấy, chứ đừng nói đến chuyện tình cờ bắt gặp.

Nửa đêm như thế, Tuyết di nương đến đó làm gì?

Xem ra, đã đến lúc thả cháu gái ra rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trên yến tiệc cung đình, ta cự tuyệt hôn sự, hắn hoảng loạn

Chương 7
Người chồng nhặt được đã lấy lại ký ức. Hắn đưa ta về hoàng thành, lúc này ta mới biết hắn chính là Tam hoàng tử lưu lạc bên ngoài. Hắn còn có một vị hôn thê xuất thân cao quý. Ngày vào cung nhận thưởng, hắn cảnh cáo ta: - Tuyết Âm đã rộng lượng cho ngươi làm thiếp, đừng có không biết đủ. Tất cả mọi người đều đang chờ xem trò cười của ta. - Một nữ nhân quê mùa thế này, chẳng lẽ còn dám mơ tưởng ngôi vị Tam hoàng tử phi? - Đừng tưởng có chút ân tình với điện hạ mà dám vọng tưởng vị trí không thuộc về mình! Ta cúi đầu không nói. Cho đến khi yến tiệc cung đình bắt đầu, hoàng thượng hỏi ta muốn nhận thưởng vật gì. Cái đầu ta đập mạnh xuống nền gạch đá: - Thần nữ chỉ muốn vạn lượng vàng ròng, ngàn khoảnh ruộng tốt, một tòa phủ đệ, tốt nhất thêm mấy nam sủng... Lời chưa dứt, những tiếng xì xào xung quanh im bặt. Gương mặt Tiêu Cảnh Nguyên đen sầm lại.
Cổ trang
Báo thù
Nữ Cường
0