2.

Ngày hôm sau tỉnh lại, toàn thân tôi đều đ/au nhức, có thể thấy tối hôm qua phóng đãng như thế nào.

Tên này chẳng lẽ không rõ rằng mình là người không biết tiết chế sao?

Thật sự là làm khổ tôi mà.

Lần này thật sự là xôi hỏng bỏng không.

Lục Minh đã rời đi, hắn để bữa sáng trên bàn cạnh giường, bên trên còn dán mảnh giấy.

[Anh tới công ty, buổi tối mới trở về. Anh đã xin nhà trường cho em nghỉ học, nghỉ ngơi cho tốt nhé.]

Không được, không thể cứ tiếp tục như thế này được.

Tôi muốn chạy trốn.

Nghĩ như vậy, tôi lấy điện thoại di động gọi cho người hướng dẫn.

Bày tỏ mình muốn ở lại trường.

Lúc trước bị Lục Minh mê hoặc sống chung với hắn, ai mà biết được người này lại là một con sói đội lốt cừu, nhìn bề ngoài là bộ dạng cấm dục ai biết trong đầu chứa những thứ gì.

Tôi lết cơ thể đ/au nhức, dự định đi tới trường nói rõ chuyện ở lại trường này.

Có thể cách xa Lục Minh bao nhiêu thì cách xa bấy nhiêu, trêu không được thì thôi không lẽ tôi lại không trốn được sao?

Lúc ở nhà đã liên hệ trước với người hướng dẫn, đến trường lập tức bàn bạc thỏa đáng.

Trước mắt đêm nay có thể ở lại.

"Chúng ta chia tay đi."

Gửi xong tin nhắn này, tôi liền kéo Lục Minh vào danh sách đen đề phòng hắn nhắn tin làm phiền đến tôi.

Năm đó lựa chọn theo đuổi Lục Minh không thể phủ nhận là do tôi thèm muốn nhan sắc của hắn, nếu không thì cũng sẽ không tốn sức bày trò theo đuổi hắn suốt một năm mới bẻ cong được hắn.

Nghĩ như vậy tôi lại cảm thấy có chút không có đạo đức, đem thẳng nam nhà người ta bẻ cong chờ đến khi chơi chán rồi thì bội tình bạc nghĩa.

Tôi có chút chột dạ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Pháo hôi bị ghét bỏ cũng có hào quang nhân vật chính

Chương 20
Tôi là một thiếu gia giả kiêu căng, sau khi chân thiếu gia được tìm về, tôi quyết định cho cậu ta chút “màu sắc” xem. Kết quả giây sau đã bị lưu đày sang dị giới, còn bị trói buộc với một hệ thống “thức tỉnh pháo hôi”. Hóa ra tôi là kiểu pháo hôi bị vạn người ghét, nếu chọc vào thiên mệnh chi tử thì sẽ chết rất thảm. Để sống sót, tôi làm thuê ở dị giới rất lâu, vất vả lắm mới có thể thăng chức tăng lương. Thì hệ thống lại thông báo tôi phải quay về dọn dẹp đống hỗn độn. Lần này tôi quyết định tránh xa gia đình gốc của mình. Có tiền cũng phải có mạng mà tiêu chứ, tôi nhanh tay thu dọn hành lý rồi chuồn mất. Nhưng bọn họ hình như có vấn đề gì đó, vừa bảo tôi cút, lại vừa cầu tôi quay về. Ngay cả vị hôn phu từng nói thà cưới chó cũng không cưới tôi cũng phát điên rồi. Điên cuồng quấn lấy tôi đòi danh phận: “Bé con, sao em không để ý đến anh? Anh chẳng phải là cún con em yêu nhất sao?” “Bảo bối, nếu không thì anh gả cho em cũng được mà, (^▽^)~”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
30