Tôi bật cười mà không nói lời nào.
Sau khi hoàn tất việc bàn giao ca trực và kiểm tra sổ sách, cuối cùng tôi cũng được tan làm.
Con phố trước khách sạn vắng lặng hơn hẳn ban ngày, ánh đèn đường kéo dài thành từng vệt sáng cô quạnh trên mặt đường.
Liếc mắt một cái, tôi liền trông thấy xe của Kỳ Bạch.
"Ra ngoài có chút việc, tiện đường đưa cô về."
Tôi quay người bước thẳng về phía trước: "Không cần đâu, cảm ơn anh."
Chiếc xe cứ thế chầm chậm bám theo tôi, trong khoảnh khắc, mọi thứ dường như quay lại thuở trước, mỗi lúc chọc tôi gi/ận, anh cũng đều lẽo đẽo đi theo dỗ dành tôi dọc suốt quãng đường như thế này: "Em làm mình làm mẩy cái gì vậy."
Tôi dừng bước: "Rốt cuộc là ai đang làm mình làm mẩy đây."
Kỳ Bạch chậc lưỡi: "Lên xe trước đã."
"Không lên."
Giây tiếp theo, chiếc xe chạy vụt qua tôi rời đi, không mang theo chút do dự nào.
Ấy vậy mà chưa đầy năm phút sau, Kỳ Bạch lại vòng xe quay lại, bế thốc tôi ném thẳng lên ghế phụ.
Hơi ấm lan tỏa trong xe khiến tôi thầm thở dài trong lòng, quyết định mặc kệ anh.
Kỳ Bạch liếc nhìn tôi, n/ổ máy xe: "Gh/en đấy à?"
"Anh nghĩ nhiều rồi."
"Cũng phải, em và thằng chồng của cô suốt ngày chìm trong mật ngọt phòng the, thì dù tôi có tìm một trăm người phụ nữ cũng đâu liên quan gì đến cô."
"Nếu rước b/ệnh vào thân thì cũng đừng có đi gây họa cho xã hội."
Đèn đỏ, Kỳ Bạch dừng xe lại: "Bây giờ cô không m/ắng tôi thì ch*t được à."
"Anh không mở miệng ra là nhắc đến chữ chồng thì ch*t được chắc."
"Tôi cứ thích nhắc đấy."
"..."
Đồ vô lại.
Xe vừa đỗ lại, tôi liền mở cửa bỏ đi thẳng.
Đêm đó, tôi ngủ không mấy ngon giấc.
Chương 7:
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm đến công ty.
Vừa họp xong, điện thoại liền ting lên một tiếng.
Kỳ Bạch gửi tới một tấm ảnh, là chiếc móc treo túi xách của tôi.
[Của cô à?]
Đây là phần thưởng mà Tinh Tinh giành được khi chơi trò chơi ở trường mẫu giáo.
Tôi cứ tưởng mình đã đá/nh rơi nó trên đường, không ngờ tối qua lại để quên trên xe anh.
Tôi gõ phím, [Anh cứ gửi ở quầy lễ tân khách sạn là được.]
Kỳ Bạch không nhắn lại mà trực tiếp gọi điện thoại tới.
Nhìn dãy số không được lưu tên trên màn hình, cuối cùng tôi vẫn bắt máy.
Đầu dây bên kia đi thẳng vào vấn đề: "Lỡ như mất rồi, cô lại ăn vạ bắt đền tôi thì sao."
Tôi cũng mặc kệ hết thảy: "Thế rốt cuộc anh muốn gì?"
"Cô đang ở đâu?"
Tôi bật cười: "Sếp Kỳ trăm công nghìn việc, lại định đích thân mang tới cho tôi sao?"
"Đúng là biết dát vàng lên mặt mình." Kỳ Bạch hừ lạnh, "Là tôi tiện đường, hiểu không hả."
"Sao ngày nào anh cũng tiện đường thế."
Kỳ Bạch không vội đáp lời, chuyển sang giọng điệu bỡn cợt: "Đúng vậy, tối qua tiện đường đưa cô về, tôi vui tới mức mất ngủ luôn đấy."
Anh hỏi tiếp: "Còn cô thì sao, có nhớ tôi không."
Chất giọng rất nhạt, pha chút ý cười, lại tựa như đang hỏi: Bao nhiêu năm qua, có nhớ tôi không?
Tôi không buồn phân định xem trong lời nói của anh có mấy phần thật mấy phần giả: "Không nhớ."
Tôi báo một địa chỉ rồi cúp máy.
Chưa được bao lâu, điện thoại lại reo lên, tôi cứ ngỡ vẫn là Kỳ Bạch.
Nhưng lại là Hứa Minh Sơn.
Anh ấy bảo có việc bận đột xuất nên không kịp thời gian đi đón Tinh Tinh tan học.
Tinh Tinh còn nhỏ, tôi không yên tâm để bất kỳ người lạ nào đi đón con bé.
Trình Tuyết Quân đang bận họp, công việc trên tay tôi cũng phải giải quyết xong trước buổi tối, cả hai đều không thể rời đi. Tôi nhíu mày nghĩ cách, vừa ngước mắt lên thì thấy Kỳ Bạch bước ra khỏi thang máy.