Yêu Da Phu Nhân

Chương 1

27/08/2024 17:48

Ta là yêu da mà người người kh/iếp s/ợ.

Chuyên săn bắt các cô nương xinh đẹp.

Ta chiếm lấy linh h/ồn của họ, l/ột đi lớp da người của họ.

Sau đó giả dạng thành bọn họ trở về nhà.

Lần này, ta gặp được một cô nương rất kỳ lạ.

Nàng không sợ ta, thậm chí còn một lòng muốn ch*t.

Người kỳ lạ hơn là phu quân của nàng.

Ai ai cũng nói hắn rất yêu thê tử của mình.

Nhưng, tại sao hắn không phát hiện ra ta không phải là nàng chứ?

-----

“Đó chính là phu quân của ngươi sao?”

Ta ngồi trên nhánh cây vững chắc, chốc lại đong đưa cái chân.

Cô nương ngồi bên cạnh không giống những người khác.

Nàng yên tĩnh, ngoan ngoãn.

Hơn nữa, trong mắt nàng không có sợ hãi.

Nàng ngẩn ngơ nhìn đôi nam nữ đang ôm lấy nhau ở lối vào rừng.

Biểu cảm trên gương mặt còn giống một người ch*t hơn cả ta.

“Phu quân của ngươi đúng là đối xử với ngươi không tệ.”

“Đã rất lâu không ai dám vào rừng Bạch Cốt này rồi.”

“Đó thấy chưa, lớp da trên người ta đã sắp không dùng được nữa rồi này.’

Ta gi/ật nhẹ da mặt th/ối r/ữa trên mặt, không cẩn thận đã gi/ật đi một mảng lớn lộ ra xươ/ng cốt chằng chịt trong đầu.

“Ôi.”

Ta thở dài một hơi, tiện tay vứt đi nửa bên da mặt rữa nát đang bốc mùi thối.

“Để ngươi chê cười rồi, da nửa năm không thay là vậy đấy. Có điều vẫn may là ngươi đến rồi.”

“Ngươi đến là ta có da mới rồi.”

Cô nương ấy phớt lờ ta.

Ánh mắt của nàng chưa từng rời khỏi người đôi nam nữ kia.

...

“Viễn ca ca, huynh đừng vào đó!”

“Rừng Bạch Cốt này có con yêu da, nghe nói nó vô cùng tà/n nh/ẫn sẽ moi tim người còn sống sờ sờ đó!”

“Viễn ca ca, muội không cho huynh đi.”

Cô nương trẻ tuổi giơ hai tay ôm ch/ặt lấy cánh tay chàng trai.

Vòng eo mềm mại như một sợi dây leo mảnh khảnh.

Chàng trai trông rất anh tuấn, mặt mũi thon dài, sống mũi thẳng tắp.

Toàn thân giống như một thanh ki/ếm sắc bén loé hàn quang, khí chất lạnh lùng mê người.

Là một tấm da tốt.

Mặc dù nét mặt hắn sốt ruột nhưng vẫn chịu đựng dịu dàng dỗ cô nương trong lòng:

“Khương Tuyết Lam đã vào rừng Bạch Cốt, ta phải đi tìm nàng!”

“Vân Yên, muội ngoan ngoãn. Ở đây nguy hiểm lắm, muội về nhà đợi ta.”

Cô nương dậm chân ôm ch/ặt lấy chàng trai hơn.

Bộ ngựk cao vút của nàng ta dính lấy cánh tay cơ bắp khỏe khoắn của chàng trai, khuôn mặt chàng trai dần dần ửng đỏ.

“Viễn ca ca, chắc chắn Khương tỷ tỷ trốn ở gần đây thôi.”

“Tỷ ấy, tỷ ấy gi/ận huynh vì đã đổi cây hoa đào trong vườn thành cây hoa hạnh. Nhưng muội, muội ngửi mùi hoa đào thì trên người sẽ nổi sởi, muội thật sự không cố ý.”

Cô nương khóc lóc với giọng õng ẹo.

Nghe đến mức tay chân r/un r/ẩy, tim cũng mềm thành một vũng nước.

Chàng trai vỗ tay nàng ta, không kiềm lòng được mà hạ thấp giọng.

Giống như đang dỗ một bé gái bảy tám tuổi:

“Chuyện lần này là nàng ấy không đúng.”

“Đợi nàng ấy về ta sẽ bảo nàng ấy xin lỗi muội.”

“Nhưng rừng Bạch Cốt này có muôn trùng nguy hiểm, ta phải mau chóng tìm được nàng.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
6 Ngọc Vỡ Chương 19
7 10 năm vây hãm Chương 10
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi cha mẹ chiếm đoạt tiền bồi thường của tôi

Chương 7
Sau khi bị tai nạn xe hơi dẫn đến liệt toàn thân, tôi nhận được khoản bồi thường 2,3 triệu. Bố mẹ khuyên tôi: "Bình Bình, số tiền này bắt buộc phải để chúng ta giữ. Nếu không, đợi sau này con gả đi, khoản tiền này sẽ trở thành của nhà chồng hết, chẳng phải phí hoài cho người ngoài sao?" Tôi nằm liệt trên giường không thể cử động, ngay cả sức để tranh cãi cũng không còn. Đêm hôm đó, vị hôn phu gửi một tin nhắn hủy hôn, cắt đứt hoàn toàn hy vọng cuối cùng của tôi. Họ đưa tôi về quê, dùng số tiền đó xây cho em trai một căn nhà bốn tầng, mua một chiếc xe 400 ngàn, còn cưới cả vợ cho nó. Họ cầm tiền trợ cấp người khuyết tật của tôi đi du lịch, rồi nhốt tôi một mình trên tầng 4. Cuối cùng, tôi bị bỏ đói đến chết. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trùng sinh trở về đúng ngày xảy ra tai nạn.
Hiện đại
Trọng Sinh
Gia Đình
0
Gả Thay Chương 6