Vành tai nóng bừng, đỏ rực.
Kẻ lý trực khí tráng là tôi lập tức cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Bí mật giấu kín bao nhiêu năm trời bỗng chốc bị người ta vạch trần, lại còn là ngay trước mặt chính chủ.
Tôi hé miệng, không biết nên phủ nhận hay thuận nước đẩy thuyền thừa nhận luôn.
Tôi né tránh ánh mắt anh, thế nên đã không nhìn thấy đáy mắt anh ngập tràn ý cười, rồi vô tình quét mắt xuống màn hình điện thoại của tôi.
Điện thoại bất thình lình bị người ta rút mất, tôi sực tỉnh, nhớ ra màn hình chưa khóa vẫn đang dừng lại ở album ảnh ảnh…
Chương 9:
"Thẩm Dật Bạch!"
Anh cúi đầu nhìn qua hai lần, sau đó giơ thẳng màn hình điện thoại ra trước mặt tôi: "Đừng có hòng chối cãi nữa Lê Tuệ Tuệ, em chính là đang thích anh."
Đáng gh/ét thật đấy, sự vui vẻ của anh thể hiện rõ ràng đến mức khiến tim tôi tê rần, chẳng biết phải làm sao.
Tôi đành phải cư/ớp lại điện thoại, thẹn quá hóa gi/ận muốn đóng sầm cửa lại.
Kết quả vẫn không đóng nổi.
Lần này anh một tay bưng đĩa bánh trứng, tay kia vòng qua ôm trọn lấy eo tôi, cười cực kỳ ám muội bên tai tôi.
"Đồ ngốc nhỏ này, cuối cùng cũng chịu khai sáng rồi."
Lưng tôi áp sát vào cánh cửa, trước mắt là gương mặt ghé sát của anh, tay anh vẫn bưng đĩa bánh trứng thơm nức mũi, bầu không khí mờ ám đến ch*t người.
Trái tim tôi đ/ập thình thịch từng hồi dồn dập.
Tôi bỗng chốc ôm choàng lấy eo anh.
Tôi nhắm nghiền mắt, cả đời này lần đầu tiên chơi lớn một phen: "Vậy còn anh thì sao?"
"Thẩm Dật Bạch, anh cũng thích em có đúng không?"
Vòng tay anh giống hệt như những gì tôi từng tưởng tượng, cao lớn và ấm áp, khiến người ta vô cùng an tâm.
Tôi tham lam lưu luyến cảm giác này.
Tôi nghe thấy anh bật cười khẩy một tiếng, vừa xoa xoa sau gáy tôi vừa cười: "Rõ ràng đến thế này rồi mà em còn không nhận ra thì đúng là đồ ngốc nhỏ thật rồi."
Một kẻ tính khí tồi tệ như anh, lại ngày ngày nấu cơm cho cô, nhớ kỹ khẩu vị của cô, thỉnh thoảng còn làm chút đồ ngọt, đối với cô luôn kiên nhẫn và tốt tính mang tính ngoại lệ tuyệt đối.
Sự ngoại lệ đó, trước nay chưa từng che giấu.
Chỉ có hai anh em nhà cô là chẳng hề nh.ạy cả.m chút nào, một người thì luôn không giấu nổi tình cảm lén lút trốn phía sau ngắm nhìn anh, một người thì vô tâm vô tư chẳng hề hay biết về sự tiếp cận đặc biệt của anh với em gái mình.
Lại còn suốt ngày lo sợ hai đứa sẽ đá/nh nhau.
Thẩm Dật Bạch ôm cô gái nhỏ nhắn trong lòng, tưởng tượng đến bộ dạng lúc bị anh trai cô phát hiện, không kìm được bật cười với ý nghĩ x/ấu xa.