Thân thể tôi lảo đảo.
Khi bạn phơi bày khía cạnh yếu đuối nhất của mình cho người khác thấy, cũng chính là lúc bạn trao cho người đó quyền được làm tổn thương bạn.
Sắc mặt tôi nhợt nhạt, cắn răng gượng gạo đối mặt với Tưởng Tiệp Dư:
"Sau này mong được chỉ giáo nhiều hơn, Giám đốc Tưởng."
"Rất nhanh thôi.” Cô ta đáp.
Đến giờ tan làm, sếp Hoàng liền dẫn Tưởng Tiệp Dư sang tìm tôi:
"Tiệp Dư mới tới, tối nay phải đi ăn cơm với đối tác của công ty. Tiểu Dư, cô đi cùng đi, dẫn cô ấy đi làm quen một chút."
"Đương nhiên, nếu được thì tiện thể chốt luôn hợp đồng với sếp Ngô nhé."
Hợp đồng đang nằm gọn trong tay Tưởng Tiệp Dư, trên môi cô ta vương một nụ cười đầy ẩn ý.
Lúc chuẩn bị bước vào bữa tiệc, cô ta chợt nói:
"Cô nên cảm ơn tôi vì đã đề nghị sếp Hoàng đưa cô theo, nếu không sao cô có cơ hội gặp được Quý Yến Lễ chứ?"
Quý Yến Lễ cũng có mặt trong bữa tiệc.
Khi nhìn thấy tôi, anh cũng chỉ hờ hững liếc qua một cái.
Tôi âm thầm siết ch/ặt nắm đ/ấm, tự nhủ với lòng mình rằng đừng bận tâm đến anh ta, anh ta giờ chỉ là một người xa lạ.
Tôi bị Tưởng Tiệp Dư cố ý sắp xếp ngồi cạnh sếp Ngô.
Ông ta biết tối nay tôi mang theo hợp đồng đến nên cố tình lấy nó ra làm cái cớ:
"Chuyện hợp đồng dễ nói thôi, cứ uống rư/ợu trước đã, đợi đến lúc thích hợp tôi nhất định sẽ ký."
Ông ta lại rót đầy rư/ợu vào ly của tôi.
Trước đó, tôi đã cho ông ta đủ thể diện khi nốc cạn mấy ly rư/ợu trắng rồi.
Bây giờ hơi men bốc lên, hai bên thái dương gi/ật giật liên hồi.
Tưởng Tiệp Dư ngồi ngay bên tay phải tôi, từ lúc an tọa đến giờ, cô ta không ngừng hút th/uốc.
Mùi khói th/uốc lảng vảng không tan, tiếng bật lửa lách cách liên tục, đốm lửa tàn trên điếu th/uốc chưa bao giờ vụt tắt.
Tất cả những thứ này không ngừng kí/ch th/ích các giác quan của tôi.
Vết s/ẹo trên bắp tay dường như lại bắt đầu bỏng rát, xen lẫn với cồn rư/ợu làm choáng váng đầu óc, cả người tôi như đang gào thét vì khó chịu.
Bỗng nhiên, một bàn tay xoa nắn đùi tôi, rồi từ từ mon men trượt lên trên...
Sếp Ngô dùng một ánh mắt bỉ ổi và đầy buồn nôn nhìn tôi.
Tôi vội vàng hất tay ông ta ra, Tưởng Tiệp Dư bên cạnh lại đột ngột lên tiếng:
"Sếp Ngô à, cái đùi này không sờ được đâu nha."
Tôi chẳng đời nào tin Tưởng Tiệp Dư lại tốt bụng giải vây cho tôi.
Quả nhiên, câu tiếp theo cô ta buông lời: "Dù sao thì cô ta cũng là bạn gái cũ của sếp Quý mà. Phải không, sếp Quý?"
Bàn tay đang đặt trên đùi tôi lập tức rụt về.
Những âm thanh ồn ào trên bàn tiệc tức khắc im bặt, tất cả mọi người không hẹn mà cùng hướng mắt về phía Quý Yến Lễ.
Trên mặt Quý Yến Lễ chẳng lộ vẻ gì, không một ai đoán được rốt cuộc lúc này anh đang nghĩ cái gì.
Sự khó chịu vẫn luôn kí/ch th/ích giác quan của tôi, trong ánh mắt tôi nhìn anh vô thức xen lẫn sự tủi thân và c/ầu x/in.
Có một khoảnh khắc, tôi thực sự hy vọng anh có thể giúp mình.
Nhưng Quý Yến Lễ lại cất lời:
"Chuyện quá khứ rồi, có liên quan gì đến hiện tại chứ."