Tối hôm đó, tôi chủ động một lần.

Dù sao cũng đã làm ba ngày rồi, không thiếu một lần này.

Nhưng đây lại là lần đầu tiên tôi tỉnh táo khi vướng víu với Trình Cảnh.

Khi pheromone bùng n/ổ khắp không gian, cổ họng tôi nghẹn lại khi anh cắn vào gáy, r/un r/ẩy đến mức không thốt nên lời.

Tôi uất ức nghĩ thầm.

Vừa mới thoát khỏi hố lửa Lục Trạch, lại rơi xuống hố nước mang tên Trình Cảnh.

Anh rõ ràng muốn dùng pheromone nhấn chìm tôi, khiến tôi không thể giãy giụa, cũng chẳng chống cự nổi.

Sau khi mọi chuyện kết thúc, anh ôm tôi từ phía sau.

Tay xoa xoa bụng tôi.

"Còn căng không?"

Tôi chẳng buồn đáp.

"Em xem anh nỗ lực thế này, biết đâu đã có tin vui rồi."

"Khi nào đi đăng ký kết hôn? Không thể để con không có bố chứ?"

"Ngày mai là ngày đẹp đấy, hợp cưới hỏi, đi luôn nhé?"

Tôi bực bội véo mạnh mu bàn tay anh.

"Cưới xin gì mà cưới xin, ngày nào cũng chỉ biết đòi kết hôn."

Nói xong liền kéo chăn trùm đầu, bịt tai không thèm để ý đến anh nữa.

Kể từ đó, Trình Cảnh coi như đã bám rễ trong nhà tôi.

Làm việc tại nhà, ăn cơm tại nhà, dùng phòng tắm của tôi, ngủ giường của tôi.

Anh còn có tinh thần phiêu lưu mạo hiểm, đặc biệt thích thử những món ăn kinh dị chưa từng nghe tên.

Sau một tuần liên tiếp nhìn thấy đủ loại thịt xào trái cây kỳ quái trên bàn, tôi đuổi anh ra khỏi bếp.

Anh vô cùng bất mãn.

"Hừm, em xem em kìa, con người phải dám thử nghiệm cái mới chứ, biết đâu em lại mở ra cánh cửa thời đại mới?"

"Với lại, nhìn khó ăn thế sao? Em xem phối màu này, sắc thái này, có điểm nào thua đầu bếp năm sao?"

Tôi đổ dầu vào chảo.

"Vậy thì anh ra ngoài mà thử, đừng ở nhà em."

Anh lập tức ngậm miệng, áp sát lại gần rồi đột nhiên hôn lên má tôi.

Mấy ngày nay, anh đã làm chuyện này cả chục lần khiến tôi dần quen.

"Nhà em nhà anh gì chứ, đây là nhà chúng ta."

"Vợ yêu nấu nướng đi, anh sẽ dọn sạch mấy món trên bàn ngay."

Thật phí nguyên liệu.

Tôi đơn giản xào món cần tây thịt bò, nhưng khi bày ra đĩa, tay vô ý chạm vào thành nồi khiến tôi kêu lên vì bỏng.

"Sao thế? Sao thế?"

Trình Cảnh lập tức lao vào.

Tôi lắc đầu: "Không sao, bị bỏng chút thôi."

"Sao không sao được, đỏ hết cả rồi."

Trình Cảnh kéo tay tôi để dưới vòi nước xả mười mấy phút, nhưng cảm giác nhức buốt vẫn không giảm.

Anh nhíu ch/ặt mày.

"Không được, phải bôi th/uốc, nhà có th/uốc bỏng không?"

"Không có, phiền phức thế làm gì? Một lát nữa sẽ hết đ/au thôi."

Anh rất kiên quyết: "Không xử lý sẽ phồng rộp đấy, em đợi anh, anh đi m/ua ngay."

Chưa kịp nói thêm vài câu, Trình Cảnh đã cuống cuồ/ng chạy ra khỏi nhà.

Gấp gáp gì, đâu phải sinh con.

Tôi thong thả ngồi xuống ghế sofa, nhớ lại những ngày qua sống cùng Trình Cảnh.

Không biết có phải vì quá đỗi viên mãn mà chuyện coi anh là tình địch dường như đã xảy ra từ kiếp trước.

Cảm giác thân thiết tự nhiên lúc này, tựa như vợ chồng thật sự.

Thật kỳ lạ.

Khóe miệng tôi vô thức nhếch lên.

Nếu thật sự đến với anh, có lẽ cũng không tệ.

Không hiểu vì sao gã Alpha này lại để mắt đến một Omega tầm thường như tôi - ngoại hình bình thường, tài sản cũng chẳng có gì nổi bật.

Tôi m/ù quá/ng, có lẽ anh cũng vậy.

Nhưng cảm giác có người bên cạnh thật sự rất tốt, dù đó là một con công lắm mồm.

Cứ tiếp tục thử một thời gian nữa.

Nếu ổn thỏa, sẽ đến với anh.

Cánh cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ, tôi liếc nhìn đồng hồ.

Chưa đầy mười phút, nhanh thế?

Tôi vội chạy ra mở cửa.

"Anh đi hiệu th/uốc nào mà nhanh thế.."

Giọng nói đ/ứt quãng.

Bởi người đứng ngoài cửa, là Lục Trạch tiều tụy, bê tha, toàn thân bốc mùi rư/ợu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đêm Nay Thần Minh Phù Hộ Cho Em

Chương 12.
Mạnh Phồn Du có khí chất vô cùng xuất chúng. Tôi cảm thấy chọn anh ấy làm mối tình đầu, cho dù sau này có chia tay thì cũng chẳng còn gì hối tiếc. Thế là tôi theo đuổi Mạnh Phồn Du vô cùng cuồng nhiệt. Anh bị tôi theo đuổi mãi cũng động lòng, bèn cùng tôi giao hẹn ba điều: chỉ yêu đương, không kết hôn, tốt nghiệp là chia tay. Tôi vui vẻ đồng ý. Chúng tôi ở bên nhau ba năm, vẽ nên một tình yêu say đắm và cuồng nhiệt nhất. Đến ngày tốt nghiệp, tôi chủ động nói lời chia tay. Nhưng anh ấy lại đổi ý. Tôi kinh hãi, mặt biến sắc: "Chẳng phải chúng ta đã nói rõ rồi sao? Tốt nghiệp là chia tay!" Tôi nhớ rất rõ, ngày hôm đó, cuối cùng cuộc nói chuyện của chúng tôi đổ vỡ. Mạnh Phồn Du cúi cái đầu luôn kiêu ngạo ngẩng cao của mình xuống, tự giễu cười nói: "Thường Kim Duyệt, tốt nhất em nên cầu nguyện từ nay về sau chúng ta đừng chạm mặt nhau nữa." Từ đó trở đi, tôi cứ thấy anh là tránh. Thế nhưng, ngón tay của Thượng đế chỉ khẽ gảy một cái, thế giới liền trở nên vô cùng nhỏ bé, hai người rồi cũng sẽ có lúc gặp lại nhau.
0
2 Anh Hổ Hung Dữ Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm