Mối Quan Hệ Bí Mật

Chương 12 13

02/12/2024 10:35

12

Nhóm của chúng tôi nhận được một hợp đồng tổ chức tiệc rư/ợu cho doanh nghiệp, tôi đảm nhận việc giám sát trang trí tại hiện trường.

Tôi dẫn theo Triệu Vũ tất bật chuẩn bị, cuối cùng cũng gần xong.

Tan làm, Cố Vân Khiên đến đưa cà phê cho chúng tôi.

Vừa thấy anh, Triệu Vũ lập tức né sang một bên bận rộn, sợ bị anh bắt lỗi và cho rằng cậu ta đang lười biếng.

Cố Vân Khiên đứng với tôi ngoài hành lang, tranh thủ lúc không có ai, hạ giọng hỏi nhỏ.

“Ờm... tối nay đi xem phim không?”

“Không có thời gian, tôi cần nghỉ ngơi. Ngày mai còn phải đến dự tiệc và giám sát hiện trường.”

“Vậy khi nào em rảnh?”

“Không có lúc nào rảnh cả.”

“Cái đồ…”

Cố Vân Khiên nghiến răng định buông lời gì đó khó nghe, nhưng khi bắt gặp ánh mắt sắc lạnh của tôi, anh liền im lặng.

“Em phải tuyệt tình đến vậy sao, không yêu đương thì cũng không thể làm bạn bè à?”

“Bạn bè nào mà động chút là hôn người khác? Đừng tưởng tôi không biết anh đang nghĩ gì.”

Tôi gửi ánh nhìn kh/inh bỉ cho anh, uống hết cà phê rồi ném cốc vào thùng rác.

Cố Vân Khiên nhếch môi, cười với vẻ không đàng hoàng.

“Tôi đang nghĩ gì nào?”

“...”

Đúng là chẳng bao giờ nghiêm túc.

Tôi không muốn dính vào anh, quay đầu tiếp tục làm việc.

Cố Vân Khiên vẫn bám theo không buông.

“Nói đi, tổ trưởng Từ sao không nói nữa? Chẳng phải rất hiểu tôi sao?”

“C/âm miệng lại.”

Tôi trừng mắt nhìn anh.

Phía sau có nhân viên đẩy xe đồ trang trí bằng thủy tinh đi ngang qua.

Cố Vân Khiên không để ý, vô tình va phải người đó.

Những món đồ lắc lư rồi đổ xuống, trông rất nguy hiểm.

“Cố Vân Khiên!”

Tôi hoảng hốt kêu lên, chưa kịp nghĩ gì nhiều thì tay đã nhanh hơn n/ão và đẩy anh ra xa.

Những món đồ thủy tinh rơi xuống, cọ vào người tôi.

Các góc sắc nhọn làm rá/ch áo và cứa vào tay tôi.

Tôi chưa cảm thấy đ/au, chỉ chăm chú nhìn người trước mặt.

“Anh không sao chứ?”

“Từ Châu, tay em…”

Cố Vân Khiên chợt nhận ra, ngay lập tức gọi xe cấp c/ứu.

Nhân viên xung quanh bối rối xin lỗi, vài cô gái sợ đến mức đứng hình.

M/áu chảy ra, nhanh chóng thấm đỏ một mảng lớn, nổi bật trên áo trắng.

Tôi bắt đầu cảm thấy đ/au sau khi mọi thứ đã qua, nhưng vẫn thấy Cố Vân Khiên đỏ mắt và đang cầm m/áu cho tôi.

Anh như muốn khóc.

13

Trong bệ/nh viện.

Tôi cố chịu đ/au khi bác sĩ xử lý vết thương.

Cố Vân Khiên đứng cạnh, dường như còn đ/au hơn tôi, luôn miệng nhắc bác sĩ nhẹ tay.

“Anh lo cái gì? Thật ra không đ/au đến mức đó.”

Tôi trấn an anh, nắm ch/ặt tay anh.

Cố Vân Khiên nhìn tôi không rời mắt, chậm rãi lên tiếng.

“Sao em lại đẩy tôi ra lúc đó?”

“…”

Tôi không biết.

Khoảnh khắc ấy, tôi chỉ thấy hoảng lo/ạn.

Tôi không thể tưởng tượng được cảnh anh gặp chuyện ngay trước mặt mình nên theo phản xạ mà làm vậy.

Khi bác sĩ rời đi, tôi mới nhận ra mình vừa làm gì.

“Chỉ là phản xạ thôi, nếu là người khác, tôi cũng sẽ làm như thế.”

“Dối lòng quá đấy, lúc nãy em rõ ràng rất lo cho tôi, tôi chưa thấy em lo lắng cho ai đến vậy.”

Cố Vân Khiên vạch trần sự bao biện của tôi, buộc tôi phải đối diện với cảm xúc của mình.

Tôi khó chịu cúi đầu, không muốn tiếp tục cuộc trò chuyện này.

Nhưng anh không chịu dừng lại.

“Từ Châu, em quan tâm đến tôi, trong lòng em có tôi.”

Tôi không trả lời, sự im lặng đó cũng khiến anh sốt ruột.

“Sao không chịu thừa nhận? Nói ra cũng đâu ch*t được.”

“… Anh phiền quá, tôi buồn ngủ rồi.”

Sau một hồi mệt mỏi, tôi cảm thấy kiệt sức vô cùng.

Cố Vân Khiên thấy tôi không phản bác, chỉ lặng lẽ mím môi rồi đứng dậy đưa tôi về nhà.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cẩm nang sinh tồn sai lầm của nam phụ làm màu

Chương 19
Năm thứ ba bị thụ chính “công lược” chiếm lấy cơ thể, cuối cùng hắn cũng hoàn thành cái gọi là nhiệm vụ, trả lại thân thể cho tôi. Tôi chậm rãi mở mắt, bị hai cha con chen chúc ở đầu giường làm giật mình, theo phản xạ— suýt nữa vung tay tát một cái. Ngay lúc đó, trước mắt bỗng lóe lên “bình luận bay”: 【Thụ chính đi rồi à? Vậy giờ trong cơ thể này là nam phụ làm màu kiêu căng ngang ngược kia?】 【Cười chết mất, đúng là nó rồi. Nhưng nam chính với thằng nhóc kia được thụ chính dịu dàng chăm sóc suốt ba năm, còn chịu nổi con này nữa không?】 【Chắc chắn là không. Nếu nam phụ còn dám hung hăng bắt nạt như trước, thì chỉ có nước chờ chết. Nam chính bây giờ đâu còn là bánh bao mềm để nó bắt nạt nữa.】 Tôi cứng đờ, vội dừng động tác. Ép bàn tay suýt vung ra lại, cố nặn ra một nụ cười dịu dàng: “Hai… hai người đang làm gì ở đây vậy?” Chương Hoa không nói gì, chỉ ngây người nhìn bàn tay tôi giấu sau lưng. Sau đó, trong đáy mắt vốn tĩnh lặng như chết kia, từng chút một bùng lên niềm vui như vừa tìm lại được thứ đã mất.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
208
lật bàn Chương 6