Đóa Hồng Trong Khe Nứt

1

18/04/2026 21:32

01

Dụ Hành dường như đã biết câu trả lời từ lâu.

Gã tùy tiện ném tấm ảnh xuống đất, khẽ cười một tiếng: "Hóa ra nó chính là cậu nhóc mà trước kia em từng nuôi hả?"

Tôi im lặng.

Thường thì những kẻ khiến Dụ Hành phải chú ý đều có kết cục thảm khốc.

Dụ Hành ép tôi sát vào cửa sổ sát đất. Đêm đã về khuya, đèn đường ngoài kia đã tắt quá nửa. Dưới bóng tối mờ ảo, nhân gian mềm mại chìm vào giấc ngủ, chỉ có vầng trăng lạnh lẽo treo cao trên bầu trời.

Lòng bàn tay hai chúng tôi đ/è lên nhau, áp ch/ặt vào mặt kính lạnh toát. Dụ Hành hôn lên xươ/ng bả vai tôi, từng chút từng chút một. Trên đó có rất nhiều vết s/ẹo nông sâu không đều, tất cả đều là dấu vết tôi để lại sau những lần liều m//ạng vì gã.

Đôi chân tôi bủn rủn, lưng cong lên r/un r/ẩy.

"Niên Vệ, trông em giống như đang mọc ra một đôi cánh bướm vậy." Gã cắn mạnh vào phần xươ/ng quai xanh nhô lên của tôi: "Em định bay đi đâu sao?"

Tôi há miệng, nhưng chỉ có những tiếng r//ên r//ỉ vỡ vụn thoát ra. Tôi còn có thể bay đi đâu được chứ? Ngoài Dụ Hành ra, chẳng còn hòn đảo nào để tôi có thể dừng chân.

Dưới chân tôi là tấm ảnh vừa bị Dụ Hành tiện tay vứt bỏ. Trong hình, Minh Thước đã trưởng thành hoàn toàn, mái tóc ngắn c/ắt tỉa gọn gàng, đường nét khuôn mặt cũng trở nên sắc sảo hơn xưa. Thế nhưng đôi mắt ấy vẫn giống hệt ba năm trước: trong trẻo, đẹp đẽ và rạng rỡ như ánh trăng.

Tôi thoáng ngẩn ngơ. Thiếu gia của tập đoàn Thừa Minh, người thừa kế của đế chế kinh doanh... hóa ra thân phận thật sự của cậu ta lại hiển hách đến vậy.

02

Ba năm trước, tôi gặp Minh Thước tại địa bàn của Dụ Hành. Lúc tôi dẫn người đến hiện trường, chỉ thấy một đám nằm la liệt dưới đất.

Dưới ánh đèn neon, Minh Thước tay cầm nửa chai rư/ợu vỡ. Mái tóc dài ngang vai rũ xuống, chiếc sơ mi trắng trên người đã bị rư/ợu đỏ nhuộm bẩn thỉu, trông cực kỳ chật vật.

Chuyện gì đã xảy ra, nhìn qua là rõ. Tôi thở dài, ra lệnh cho đàn em đưa đám người nằm dưới đất kia đi trước.

Vừa mới tiến lại gần Minh Thước vài bước, cậu ta đã vung chai rư/ợu lên định tấn công. Cậu ngẩng đầu, để lộ một gương mặt đẹp đến mức khiến người ta choáng váng.

"Cút đi!" Cậu ta lộ vẻ hung quang, giọng nói lạnh lùng như lớp băng vĩnh cửu không bao giờ tan. Trên trán vẫn còn vệt m/áu đỏ thẫm đang chảy xuống.

Tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen sâu thẳm ấy vài giây, rồi cởi chiếc áo khoác đang mặc trên người đưa qua: "Mặc vào đi, kẻo cảm lạnh."

Ống tay áo khoác bị dính chút m/áu của đám người lúc nãy. Minh Thước chần chừ một lúc, không nhận lấy. Chắc là bị dọa sợ rồi. Dù sao cũng chỉ là một cậu nhóc mười tám, mười chín tuổi. Trông thì ngoan ngoãn, ngây ngô, vậy mà lại có thể làm ra những chuyện như thế này.

Ai đúng ai sai, chẳng lẽ tôi còn không nhìn ra sao? Tôi thở dài, đặt chiếc áo lên bàn trà, lại từ trong ví lấy ra vài tờ tiền đặt cạnh đó.

"Về nhà mà sống cho tốt, nên đi học thì đi học, đừng đến những nơi như thế này nữa."

Nói xong, tôi dẫn anh em rời đi. Đi chưa được bao xa, một đàn em ghé sát tai tôi nói nhỏ: "Đại ca Vệ, đóa 'hoa hồng nhỏ' kia cứ đi theo chúng ta kìa."

Mẹ kiếp, cái cách gọi tên kiểu gì vậy?

Tôi quay đầu lại, Minh Thước quả nhiên đang đi theo phía sau cách vài mét. Cậu ấy đang mặc chiếc áo khoác của tôi, gương mặt nhỏ nhắn dưới màn đêm trông càng thêm tái nhợt và đáng thương.

Tôi bước tới hỏi cậu ta còn có chuyện gì. Người này cao xấp xỉ tôi, gần như là nhìn thẳng vào mắt tôi.

"Anh, anh có thể đưa em về nhà không?" Giọng điệu không chút gợn sóng, nhưng tôi lại nghe ra một chút tủi thân trong đó.

Tôi day day thái dương: "Nhóc, em có biết đi theo anh về nhà nghĩa là thế nào không?"

Cậu ta gật đầu: "Em có thể làm bất cứ chuyện gì."

Tôi bật cười: "Chẳng phải lúc nãy em vừa mới đ/ập đầu bọn người kia sao? Bây giờ lại thấy vui vẻ rồi à?"

Ánh mắt cậu ta cũng bình thản như giọng nói: "Anh không giống bọn họ. Anh, anh là người tốt."

Sống trong gió tanh mưa m/áu bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên có người đá/nh giá tôi như vậy. Điều chí mạng hơn là, cậu ta còn khẽ mỉm cười. Tôi bỗng nhớ đến một thành ngữ từng đọc được trước đây: "Hoạt sắc sinh hương”.

Cái danh hiệu "Hoa hồng nhỏ" kia... xem ra cũng khá hợp đấy.

Tôi thở dài thầm lặng, ngoắc ngoắc tay với cậu ta: "Đi thôi."

Thế là Minh Thước theo tôi về nhà.

03

Bước vào căn hộ cũ kỹ hai phòng ngủ một phòng khách của tôi, Minh Thước tỏ ra hơi kinh ngạc. Tôi xòe tay: "Anh cũng chẳng phải đại gia gì đâu, bây giờ em hối h/ận vẫn còn kịp đấy."

Minh Thước đóng cửa lại, cởi bỏ chiếc áo khoác của tôi: "Không sao, đủ rồi ạ."

Thấy Minh Thước định cởi luôn cả cúc áo sơ mi, ra vẻ muốn "lấy thân báo đáp" ngay tại chỗ, tôi vội vàng nhét cậu ta vào phòng tắm. Trong lúc chờ đợi, tôi đã trải sẵn giường trong phòng khách và chuẩn bị một bộ đồ ngủ.

Kết quả, khi nhóc con này bước ra, nửa thân dưới chỉ quấn một chiếc khăn tắm. Nhìn thì có vẻ mảnh khảnh, nhưng cơ bắp trên người cũng không hề ít.

Tôi chỉ nhìn nhiều hơn một chút, Minh Thước đã trực tiếp đi tới, định ngã vào lòng tôi. Tôi vội vàng lùi lại hai bước, ngã ngồi xuống giường.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
3 MẸ NẤM Chương 11
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
6 Ngôi sao may mắn Chương 13
10 BỐI Chương 9
11 Tôi đã thấy em Chương 11
12 Người giúp việc Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi Bán Ảnh Cho Kim Chủ Suốt Hai Năm, Đến Khi Về Hào Môn Mới Biết Là Anh Hai

Chương 9
Sau khi được đón về làm thiếu gia thật của nhà họ Thương. Tôi không còn mặc những bộ quần áo mát mẻ mà kim chủ gửi đến để chụp ảnh nữa. Để cảm ơn anh đã âm thầm ủng hộ tôi suốt hai năm qua. Tôi đích thân đến chùa cầu một chuỗi hạt vòng bình an rồi gửi cho anh. Kèm theo đó chỉ vỏn vẹn ba chữ: "Tôi lên bờ rồi." Sau đó, tôi xóa sạch mọi phương thức liên lạc với anh. Tôi vốn tưởng từ nay nước sông không phạm nước giếng, cả đời này sẽ không còn bất cứ giao điểm nào nữa. Nào ngờ trong buổi tụ họp gia tộc. Tôi lại nhìn thấy trên cổ tay người anh hai trông nho nhã nhưng toát lên vẻ bại hoại ấy... Đeo một chuỗi vòng tay giống hệt.
42