"Khi anh suýt bị cuốn trôi lúc mò mẫm làm quà sinh nhật cho cô ta ở bờ biển, anh có nhớ rằng nhà còn một đứa em trai không?"

"Lúc anh lao tới đỡ d/ao cho cô ta, có từng… dù chỉ một giây nghĩ đến em không?"

"Anh yêu cô ta đến mức ngay cả mạng sống cũng không tiếc sao?"

Thằng bé đ/ấm mạnh vào tường, giọng nói r/un r/ẩy.

Nhìn đôi mắt đỏ hoe của thằng bé, tôi há miệng định nói gì đó, nhưng lại không thể thốt ra lời.

"Tay chảy m/áu rồi, để anh bôi th/uốc cho em nhé."

"Không cần anh lo."

Tiếng cửa đóng sầm lại, tôi nằm lại trên giường, thất thần nhìn trần nhà đã hơi ngả vàng.

Lâm Tư Vũ.

Cái tên từng khắc sâu vào tâm khảm tôi, giờ khi nhắc đến lại không thể khiến lòng tôi gợn lên chút cảm xúc nào.

Bộ phim đầu tiên tôi nhận khi bước chân vào giới giải trí là hợp tác cùng Lâm Tư Vũ.

Khi đó, cả hai chúng tôi đều là những diễn viên mới vào nghề.

Khác biệt là cô ấy xuất thân từ trường lớp bài bản, diễn xuất tốt hơn tôi rất nhiều.

Khi tôi mắc lỗi hàng chục lần, bị đạo diễn m/ắng té t/át, cô ấy không hề chế nhạo mà còn nhiệt tình hướng dẫn tôi cách diễn.

Cô ấy hoạt bát, xinh đẹp, nhân hậu, dịu dàng.

Nụ cười của cô giống như đóa hướng dương nở rộ rực rỡ.

Có thể nói, sự xuất hiện của cô ấy đã mang lại một tia sáng cho tôi, một kẻ đang lạc lối.

Thế là tôi m/ù quá/ng và vô phương c/ứu chữa mà yêu cô ấy.

Gọi là m/ù quá/ng, vì chính tôi cũng không hiểu được.

Trải qua bao sóng gió xã hội, gặp đủ loại người, không ít người từng giúp đỡ tôi, nhưng tại sao tôi lại yêu cô ấy?

Tôi không thể lý giải, nhưng mỗi lần nhìn thấy cô ấy, sâu thẳm trong lòng luôn vang lên một tiếng nói, rằng yêu Lâm Tư Vũ là đúng.

Tôi lớn lên trong bùn lầy, tự vùng vẫy mới sống được đến ngày hôm nay.

Vì thế, tôi rất quý trọng mạng sống, chưa bao giờ hành động bốc đồng.

Huống chi giờ đây trong nhà còn có Thẩm Mục Xuyên đang chờ tôi.

Nhưng cái gọi là lý trí, chỉ cần gặp Lâm Tư Vũ liền hoàn toàn sụp đổ.

Vì một câu nói vô tình của cô ấy, tôi đã chạy đến bờ biển đang dâng triều để nhặt thủy tinh biển, suýt nữa bị sóng lớn cuốn đi.

Khi cô ấy tâm trạng không tốt, tôi đứng ngây ngốc dưới nhà cô ấy cả đêm giữa đêm đông giá lạnh.

Dù biết làm thế chẳng có ý nghĩa gì.

Sau này, trong một buổi tiệc, khi con d/ao của fan cuồ/ng lao về phía cô ấy, cơ thể tôi phản ứng nhanh hơn lý trí, chắn trước mặt cô ấy.

M/áu loang ra trước ng/ực, từng mảng lớn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cẩm nang sinh tồn sai lầm của nam phụ làm màu

Chương 19
Năm thứ ba bị thụ chính “công lược” chiếm lấy cơ thể, cuối cùng hắn cũng hoàn thành cái gọi là nhiệm vụ, trả lại thân thể cho tôi. Tôi chậm rãi mở mắt, bị hai cha con chen chúc ở đầu giường làm giật mình, theo phản xạ— suýt nữa vung tay tát một cái. Ngay lúc đó, trước mắt bỗng lóe lên “bình luận bay”: 【Thụ chính đi rồi à? Vậy giờ trong cơ thể này là nam phụ làm màu kiêu căng ngang ngược kia?】 【Cười chết mất, đúng là nó rồi. Nhưng nam chính với thằng nhóc kia được thụ chính dịu dàng chăm sóc suốt ba năm, còn chịu nổi con này nữa không?】 【Chắc chắn là không. Nếu nam phụ còn dám hung hăng bắt nạt như trước, thì chỉ có nước chờ chết. Nam chính bây giờ đâu còn là bánh bao mềm để nó bắt nạt nữa.】 Tôi cứng đờ, vội dừng động tác. Ép bàn tay suýt vung ra lại, cố nặn ra một nụ cười dịu dàng: “Hai… hai người đang làm gì ở đây vậy?” Chương Hoa không nói gì, chỉ ngây người nhìn bàn tay tôi giấu sau lưng. Sau đó, trong đáy mắt vốn tĩnh lặng như chết kia, từng chút một bùng lên niềm vui như vừa tìm lại được thứ đã mất.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
208
lật bàn Chương 6