Tim tôi đ/ập hẫng một nhịp. Chuyện gì thế này? Kịch bản sai sai nha!

Chẳng lẽ không phải là chính chủ quay về, kẻ thế thân là tôi bị đ/á văng ra ngoài, sau đó ôm một khoản tiền chia tay khổng lồ rồi bước lên đỉnh cao cuộc đời sao? Phó Thanh Thời diễn cái vai tổng tài bá đạo này cho ai xem thế?

04.

Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa yếu ớt và tiếng gọi của Mục Hoài Cẩn, "Anh Thanh Thời, anh sao thế? Anh mở cửa đi mà…! Anh Nhất Bạch, anh đừng gi/ận anh Thanh Thời có được không, đều là lỗi của em..."

Cậu ta càng nói như vậy, vẻ mặt của Phó Thanh Thời lại càng khó coi hơn. Phó Thanh Thời coi như không nghe thấy, dứt khoát vác tôi lên vai, ném thẳng xuống sofa.

"Phó Thanh Thời, anh đi/ên rồi!" Tôi kinh hãi kêu lên, chân tay vùng vẫy lo/ạn xạ.

Lương Tư Viễn cũng phản ứng lại, vội vàng xông lên can ngăn: "Phó tổng, có gì từ từ nói, đừng động tay động chân!"

Phó Thanh Thời quét mắt một cái, Lương Tư Viễn lập tức đứng hình tại chỗ.

"Cút ra ngoài." Giọng Phó Thanh Thời không lớn nhưng mang theo uy áp không thể chối từ.

Lương Tư Viễn nhìn tôi, lại nhìn Phó Thanh Thời đang nổi trận lôi đình, cân nhắc một hồi rồi quyết định dứt khoát dẫn đám nam sủng chuồn lẹ. Trước khi đi còn có tâm giúp chúng tôi đóng cửa lại.

Tôi: "..." Đúng là cái thứ tình anh em cây khế!

Trong phòng bao chỉ còn lại tôi và Phó Thanh Thời. Anh tháo cà vạt, thong thả quấn quanh tay, từng bước tiến về phía tôi.

"Giang Nhất Bạch." Anh nhìn xuống tôi, "Vừa nãy em chơi vui lắm phải không?"

Tôi nuốt nước miếng, cố tỏ ra cứng cỏi hét lên: "Anh đừng có qua đây! Tôi nói cho anh biết, bây giờ là xã hội thượng tôn pháp luật đấy!"

Anh chẳng thèm để ý đến lời cảnh cáo của tôi, cúi người ép xuống. Hơi thở nóng rực phả lên cổ tôi, mang theo mùi rư/ợu nồng nặc và một mùi nước hoa thoang thoảng. Là mùi trên người Mục Hoài Cẩn.

Trong lòng tôi dâng lên một nỗi gh/ê t/ởm, mạnh mẽ đẩy anh ra: "Phó Thanh Thời, anh bẩn c.h.ế.t đi được!"

05.

Phó Thanh Thời khựng lại. Anh ngẩng đầu, nhìn tôi chằm chằm, ngọn lửa gi/ận trong mắt dần tan biến, thay vào đó là một loại cảm xúc phức tạp mà tôi không hiểu nổi.

"Em nói gì?" Giọng anh có chút khàn đặc.

"Tôi nói anh bẩn." Tôi ngồi dậy, giãn ra khoảng cách với anh, "Anh vừa ôm Mục Hoài Cẩn xong, giờ lại đến chạm vào tôi, anh không thấy buồn nôn à?" Tôi thừa nhận, lời này nói ra ít nhiều cũng mang theo chút cảm xúc cá nhân. Làm thế thân suốt năm năm, dù không có yêu thì cũng sẽ có chút không cam tâm. Dựa vào cái gì mà anh ta có thể gọi là đến, xua là đi?

Phó Thanh Thời im lặng. Không khí trong phòng bao bỗng chốc trở nên ngưng trệ. Mãi một lúc sau, anh mới mở lời lại, giọng điệu mang theo vẻ mệt mỏi, "Tôi không có chạm vào cậu ấy."

Tôi cười khẩy: "Ở sân bay có bao nhiêu phóng viên chụp được, anh nghĩ tôi m/ù chắc?" Trên hotsearch cái hashtag #Phó thị tổng tài ôm ch/ặt thanh mai trúc mã bệ/nh nhược ở sân bay# vẫn còn treo lù lù kìa.

"Đó là góc chụp thôi," Anh giải thích, "Cậu ấy sắp ngất, tôi chỉ đỡ một chút."

"Đỡ một chút mà cần ôm ch/ặt thế?" Tôi vặn lại.

"Giang Nhất Bạch!" Phó Thanh Thời thở dài, anh đưa tay muốn chạm vào tôi nhưng bị tôi nghiêng đầu né tránh. Tay anh khựng lại giữa không trung, rồi đành bất lực thu về, "Rốt cuộc em muốn tôi phải làm sao?"

Tôi nhìn anh, đột nhiên thấy có chút nực cười. "Phó tổng, hình như anh nhầm một chuyện rồi?" Tôi nói, "Chúng ta đã kết thúc rồi. Anh thế nào, đều chẳng liên quan gì đến tôi."

Nói xong, tôi đứng dậy, định lách qua người anh để rời đi. Cổ tay lại một lần nữa bị anh nắm ch/ặt. Giọng nói của anh vang lên từ phía sau, mang theo một chút yếu ớt khó nhận ra: "Đừng đi."

06.

Cuối cùng thì tôi vẫn chẳng đi thoát được.

Phó Thanh Thời lôi tôi về căn biệt thự mà chúng tôi đã chung sống suốt năm năm qua. Vừa vào cửa, anh đã ép tôi lên tường, những nụ hôn rơi xuống dồn dập như bão táp. Nụ hôn mang theo ý vị trừng ph/ạt, vừa gấp gáp vừa hung hăng.

Tôi bị anh hôn đến mức không thở nổi, đầu óc trống rỗng. Đến khi định thần lại, người đã bị anh bế bổng vào phòng ngủ, ném thẳng xuống chiếc giường lớn mềm mại. Anh áp chế thân mình lên, gi/ật tung chiếc sơ mi của tôi, vùi đầu vào hõm cổ tôi mà gặm nhấm, c.ắ.n x/é như một loài dã thú cỡ lớn.

"Giang Nhất Bạch, em là của tôi..." Anh thì thầm vào tai tôi, giọng nói khàn đục không rõ chữ.

Toàn thân tôi run lên, chợt tỉnh táo hẳn ra.

"Phó Thanh Thời, anh buông tôi ra!" Tôi vùng vẫy, nắm đ.ấ.m rơi xuống tấm lưng rắn chắc của anh nhưng chẳng khác nào đ.ấ.m vào bông. Anh như không nghe thấy, động tác chẳng hề khựng lại một giây. Cho đến khi anh ngửi thấy mùi rư/ợu hỗn tạp trên người tôi và cả mùi nước hoa dành cho nam giới của kẻ khác. Động tác của anh dừng bặt, anh ngẩng đầu, nơi đáy mắt giông bão đang ngưng tụ.

"Trên người em, có mùi của kẻ khác." Giọng anh lạnh thấu xươ/ng.

Tim tôi hẫng một nhịp, thôi xong, chơi quá trớn rồi! Vừa nãy ở Hội quán, để chọc tức Phó Thanh Thời, tôi đã cố tình để một chàng trai cọ sát vào người mình một chút.

"Phải thì đã sao?" Tôi cứng cổ, c.h.ế.t đến nơi vẫn còn bướng, "Phó tổng chỉ cho phép mình phóng hỏa, không cho dân thường thắp đèn sao? Anh có thể đi tìm Ánh trăng sáng của mình, thì tôi không thể tìm “Mặt Trời nhỏ” của tôi chắc?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Phản Diện Kết Đôi Với Hai Alpha

Chương 7
Tôi là một beta hư hỏng. Sau khi bị ép buộc ghép đôi với hai alpha, ngày nào tôi cũng cắn tuyến thể của họ, hết ngủ với anh cả lại đến em trai. Tối nay, đang vùi mặt vào bờ ngực căng đầy của anh cả, bảo em trai rửa chân cho mình, bỗng nhiên một dòng bình luận lướt qua trước mắt: [Beta độc ác kia vẫn chưa biết đấy thôi, hai người bạn đời song sinh của hắn chính là công chủ, còn hắn chỉ là cái bia đỡ đạn do liên minh nhầm lẫn chỉ số tương hợp.] [Ăn cả cơm anh lẫn cơm em sướng thật, chẳng thấy hai ông chồng lạnh lùng căm ghét mỗi lần lên giường sao?] [Đợi đến khi chính thụ xuất hiện, chỉ số pheromone đạt 100%, tên vai vế này bị ruồng bỏ, điên loạn, phá sản rồi chết thảm.] Tôi giật bắn người, vội rút mặt khỏi bờ ngực thơm mềm. Anh cả lập tức khó chịu: "Sao không hít nữa?"
27.77 K
4 Mượn Âm Hậu Chương 5
6 Ác quỷ Chương 18
10 LỜI NÓI DỐI CUỐI CÙNG Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

PHÁO HÔI CÔNG SAU KHI THỨC TỈNH ĐÃ YÊU QUA MẠNG VỚI F4

Chương 17
Tôi là một tên "pháo hôi công" nham hiểm, xảo quyệt, không tự lượng sức mình mà đi dòm ngó thụ chính trong học viện quý tộc này. Sau khi thức tỉnh ý thức, tôi đã nhìn thấy cái kết thảm khốc của mình: bị F4 đuổi khỏi trường, gia đình tan nát, cửa nát nhà tan. Thế là tôi quyết định dứt khoát tránh xa thụ chính và tất cả những rắc rối liên quan đến cốt truyện, an phận thủ thường làm người tử tế. Để xóa tan nghi ngờ việc mình còn tơ tưởng đến thụ chính, tôi thậm chí còn tìm một anh bạn trai qua mạng. Bạn trai tôi cực kỳ dịu dàng, hào phóng, lại còn sở hữu chất giọng "nam thần" siêu cấp quyến rũ, chúng tôi nhanh chóng rơi vào lưới tình nồng cháy. Thế nhưng sau đó, có kẻ vu khống tôi quấy rối thụ chính. Tôi bị F4 triệu tập đến văn phòng Hội học sinh. Trong lúc run cầm cập vì sợ hãi, để chứng minh bản thân đã "hoa có chủ", tôi đánh liều gửi một tin nhắn thoại cho anh người yêu qua mạng: "Ông xã ơi, bây giờ mình gặp nhau được không?" Chưa đầy hai giây sau. Một đoạn tin nhắn thoại y hệt như thế vang vọng khắp căn phòng—— Nó phát ra từ điện thoại của một trong bốn người bọn họ. Tôi ngây người tại chỗ. Ngay sau đó, người đàn ông vốn đang ngồi thong dong ở góc phòng bỗng nhiên ngẩng phắt đầu lên, nhìn tôi với vẻ mặt cực kỳ sửng sốt. Tôi: "???" Ai nhặt được điện thoại của bạn trai tôi thế này?
Boys Love
Đam Mỹ
1.67 K
Mượn áo liệm Chương 15
EA