Beta Đáng Thương

Chương 9

09/05/2026 22:01

Tôi tựa vào ghế, nhìn đèn đường ngoài cửa sổ từng ngọn từng ngọn lùi lại phía sau.

Không hiểu vì sao, hốc mắt tôi bỗng nóng lên.

Lặng lẽ bắt đầu rơi nước mắt.

Lúc Cố Trú Thần quay sang gọi tôi xuống xe, nhìn thấy cảnh này lập tức hoảng hốt.

Hắn luống cuống lau nước mắt cho tôi, giọng nói căng ch/ặt:

“Sao thế? Sao lại khóc?”

Tôi không để ý tới hắn, nước mắt càng rơi dữ hơn.

Hắn xuống xe, kéo tôi khỏi ghế ngồi.

Một tay ôm lấy sau đầu tôi, ép mặt tôi vào hõm vai hắn, tay còn lại vỗ nhẹ sau lưng tôi từng cái từng cái.

Hắn thấp giọng dỗ dành:

“Đừng khóc nữa được không?”

Thấy tôi không ngừng lại được.

Hắn thở dài, trực tiếp bế tôi lên.

Cánh tay hắn rất vững vàng, lồng ng/ực cũng ấm áp vô cùng.

Tôi thật sự không muốn thừa nhận.

Ở trong lòng hắn… tôi vậy mà lại cảm nhận được cảm giác an tâm chưa từng có.

Đến gần cửa thang máy, tôi mới dần bình tĩnh lại, giãy giụa muốn xuống khỏi người hắn.

Nhưng hắn không buông tay, thậm chí còn cúi đầu hôn nhẹ lên trán tôi, bảo tôi ngoan một chút.

Tôi nhíu mày, đang định nói gì đó thì phía sau đột nhiên vang lên giọng của Thẩm Dực.

“Lạc Hoài.”

Tôi ngẩng đầu lên.

Qua màn nước mắt mơ hồ, tôi nhìn thấy anh đứng cách đó không xa với gương mặt âm trầm.

Ánh mắt anh đầu tiên dừng trên khuôn mặt lem nhem nước mắt của tôi, sau đó lại chuyển xuống tư thế thân mật giữa tôi và Cố Trú Thần.

Biểu cảm hoàn toàn thay đổi.

Lạnh lẽo đến mức khiến người ta toàn thân phát rét.

Anh nhìn chằm chằm tôi:

“Lạc Hoài."

“Qua đây.”

11.

Cánh tay Cố Trú Thần vẫn đang vòng trên eo tôi.

Nhân lúc hắn mất tập trung, tôi mạnh mẽ giãy ra khỏi lòng hắn.

Sau đó theo bản năng muốn bước về phía Thẩm Dực.

Nhưng tay lại bất ngờ bị Cố Trú Thần kéo lại.

Thẩm Dực chậm rãi nheo mắt.

Đôi mắt đen sâu thẳm như đầm nước lạnh phủ đầy sao trời, cả khuôn mặt âm u đ/áng s/ợ.

Anh gằn từng chữ:

“Buông tay.”

Cố Trú Thần không những không buông, ngược lại còn khiêu khích kéo tôi vào lòng hắn lần nữa.

Khóe môi hắn mang theo nụ cười như có như không, giọng điệu lười nhác:

“Nếu tôi không buông thì sao?”

Ngay khoảnh khắc dứt lời, Thẩm Dực đã động thủ.

Anh sải bước lao tới, cú đ/ấm mang theo tiếng gió.

Nện mạnh vào bên mặt Cố Trú Thần, âm thanh trầm đục mà vang dội.

Đầu Cố Trú Thần bị đ/á/nh lệch sang một bên.

Ngón tay hắn vẫn giữ ch/ặt cổ tay tôi không buông, nhưng cả cánh tay đã căng cứng.

Tay còn lại chậm rãi siết thành nắm đ/ấm, các khớp xươ/ng phát ra tiếng răng rắc.

Hắn quay đầu nhìn Thẩm Dực:

“Thẩm Dực, cậu muốn ch*t à?”

Ánh mắt Thẩm Dực lạnh như băng:

“Cố Trú Thần, anh vượt giới hạn rồi.”

Cố Trú Thần cười khẩy:

“Vượt giới hạn? Cậu lấy tư cách gì để cảnh cáo tôi?"

“Đừng quên, nếu cậu muốn quay về nhà họ Thẩm, vẫn cần tôi phối hợp diễn kịch trước mặt ông cụ Thẩm."

“Đắc tội tôi chẳng có lợi gì đâu.”

Hai người đứng đối diện giằng co.

Tôi bị kẹp ở giữa, đầu óc sắp n/ổ tung.

Ồn ào quá.

Thật sự quá ồn.

Tôi bực bội rút tay mình khỏi tay Cố Trú Thần, chỉ thẳng vào mặt hắn, hung dữ quát:

“Im miệng!”

Hắn ngẩn người.

Tôi không thèm để ý, xoay người kéo tay Thẩm Dực:

“Vợ ơi đi thôi, chúng ta về nhà! Không thèm để ý anh ta nữa!”

Anh nhìn tôi vài giây, sự lạnh lẽo trong mắt dần tan đi.

Lúc rời đi, tôi cảm giác được phía sau có một ánh mắt vẫn luôn ghim ch/ặt trên người mình.

Nhưng tôi không quay đầu lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bạn trai quen qua mạng của tôi là tên bạn cùng phòng miệng độc

Chương 13
Tôi là người song tính nên thỉnh thoảng sẽ không may làm bẩn quần. Có lần vì chiếm phòng tắm quá lâu mà bị bạn cùng phòng miệng độc mắng cho một trận, tôi vội mở WeChat nhắn với người yêu qua mạng. [Mồm của bạn cùng phòng em độc địa kinh, chẳng qua chỉ dùng nhà vệ sinh hơi lâu một chút thôi mà đã chửi em rơi xuống hố rồi.] Bạn trai qua mạng lập tức dỗ dành tôi: [Bạn cùng phòng của bé đáng ghét quá, đợi chúng ta gặp mặt rồi, chồng sẽ giúp em đánh nó nha.] [Anh tặng bé một chiếc áo bóng rổ bản giới hạn nhé, đừng giận nữa, được không?] Vài ngày sau, bạn cùng phòng bắt gặp tôi mặc chiếc áo bóng rổ đó bước ra khỏi phòng tắm. Bàn tay đang định gõ cửa của hắn cứng đờ giữa không trung, giọng nói cũng run lên: “Chiếc áo này… là ai tặng cậu?”
409
5 Nắng To Chương 16
8 Vì em mà đến Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Gả Cho Cữu Cữu Của Trúc Mã Đào Hôn

Chương 6
Ngày đại hôn của ta và trúc mã, hắn bất ngờ ngã ngựa, bị thương ở đầu. Hắn nhớ tất cả mọi chuyện, chỉ quên mất hôn ước với ta. Thế là trong dân gian bắt đầu đồn rằng, nhị tiểu thư Phồn gia mang mệnh khắc phu. Lòng ta đầy bất cam, lúc từ từ đường chạy ra gặp hắn. Hắn và đích tỷ của ta đang thu xếp hành lý, chuẩn bị cùng nhau cưỡi ngựa đi giang hồ. 「Vẫn là chủ ý của ngươi hay, xuân quang vô hạn đẹp, ai lại muốn bị một tờ hôn ước giam cầm trong phủ đệ chứ。」 Đích tỷ cười sang sảng trên lưng ngựa: 「Ngươi thích muội muội ta đến thế, cứ thế bỏ trốn như vậy, có nỡ lòng không?」 Hắn không để tâm chút nào: 「Danh tiếng khắc phu ta đã sai người truyền ra ngoài rồi, ngoài ta ra, sẽ không ai cưới nàng cả。」 「Với lại, nàng đối với ta tình thâm ý thiết, ngoài ta ra, nàng sẽ không gả cho ai khác đâu。」 Nhưng hắn đã sai. Tháng thứ hai sau khi hắn đi, ta liền xuất giá.
Cổ trang
Nữ Cường
Ngôn Tình
0
A Kiều Chương 8
Toái Nhan Chương 6