Th* th/ể bác bảo vệ họ Trương treo lơ lửng trên khung cửa phòng bảo vệ, cổ bị siết ch/ặt bởi một sợi dây điện.
Chiếc quạt trần phía trên vẫn đang kêu kẽo kẹt, thổi vào cơ thể bác khiến nó đung đưa nhẹ.
Trên mặt đất, anh bảo vệ Tiểu Lý nằm gục trong vũng m/áu, mảng màu đỏ sẫm đang loang rộng dưới thân anh.
Tôi ch*t lặng, dùng tay bịt ch/ặt miệng để ngăn mình không thét lên.
Vương Chiếm Kiệt đúng là một con q/uỷ dữ!
Tôi không thể dừng lại ở đây được.
Tôi lảo đảo chạy vào tòa nhà ký túc xá.
Cánh cửa của tòa nhà gần nhất đang khép hờ, ánh sáng yếu ớt hắt ra từ bên trong.
Tôi giơ tay, nhẹ nhàng đẩy cửa. đ/ập vào mắt là màu đỏ tươi chói mắt.
Hai đồng nghiệp đang nằm gục trên sàn, những vết m/áu đỏ sẫm b/ắn tung tóe trên tường.
Tôi bịt miệng, đẩy tiếp cánh cửa thứ hai, thứ ba...
Sau khi đẩy cửa ba căn phòng, tôi cắm đầu chạy thục mạng ra khỏi tòa nhà ký túc xá.
Tim tôi đ/ập thình thịch trong bóng tối.
Vương Chiếm Kiệt đi/ên rồi! Ông ta phát hiện ra chuyện của mình bị bại lộ, vậy mà lại ra tay s/át h/ại toàn bộ người trong trang trại! Tôi phải báo cảnh sát ngay lập tức!
Đúng lúc này, một tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên.
Tôi vội vàng thu mình vào bóng râm của dải cây xanh.
Một bóng người đang đi dọc theo lối nhỏ, chiếc đèn pin trên tay cứ lắc lư qua lại.
Ánh sáng đó tôi rất quen thuộc. Là chiếc đèn pin dùng để tuần đêm.
Tôi nấp trong bụi cỏ, quan sát một lúc.
Một gương mặt quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt.
Là Tống Khai, không ngờ anh ta vẫn còn sống!