Nước Trắng

Chương 1

07/02/2026 20:24

Cũng được, còn chút lương tâm, ít nhất lão tử không hi sinh anh dũng vô ích để hắn ngủ ngon.

Tôi và Khương Du chia tay gọn lẹ như d/ao ch/ém. Hắn vừa thú nhận thân phận xong, tôi đã đề nghị chia tay ngay. Hắn ôm chầm lấy tôi, nước mắt ngắn dài:

"Tiêu Thủy à, thật sự không thể thương lượng thêm sao? Anh tuy nghèo nhưng anh yêu em! Anh không cho em được tiền, nhưng anh có thể trao cả mạng sống này cho em! Đừng chia tay được không?"

Tôi đảo mắt một vòng: "Toàn cho thứ vô dụng!"

Tôi b/án hết đống đồ linh tinh Khương Du tặng, chia đôi số tiền đưa hắn một nửa:

"Nè, đừng bảo tôi vô tình vô nghĩa nhé. Sau này đừng làm trò ngốc nữa, ki/ếm tiền dễ lắm hả? Cực khổ đi làm bao năm, hai tháng liền tiêu hết. Nói thật, tôi mà là ba anh, chắc tôi đ/á cho anh một phát bay xa trăm mét rồi."

"Sau này tìm người yêu mở to mắt ra, may mắn gặp được người tốt như tôi thì được trả lại một nửa, không may thì tiền mất tật mang. Chẳng hiểu anh lấy đâu ra can đảm giả làm đại gia, n/ão toàn chứa cám lợn à?"

Khương Du chống cằm nhìn đống tiền chất đầy bàn:

"Không có tiền thì làm sao theo đuổi được em? Người ta bảo em chỉ chơi với nhà giàu, anh không vung tiền, em nào thèm liếc mắt?"

"Tôi..."

Tôi ngập ngừng: "Tuy không thể làm người yêu nhưng làm bạn vẫn được mà. Dù sao anh cũng đúng gu tôi, cả ngoại hình lẫn body tôi đều ưng ý, cái miệng lanh lợi cũng hợp ý tôi."

Khương Du phủi đống tiền trên bàn, áp sát lại:

"Ai thèm làm bạn với em? Anh chỉ muốn làm "chuyện ấy" mỗi khi thấy em thôi!"

Giữa hai kẻ trưởng thành, chia tay mà động lòng là chuyện thường, động thận cũng chẳng lạ. Tôi ôm lấy lưng Khương Du ướt đẫm mồ hôi, cuối cùng không nhịn được bật khóc:

"Khương Du đồ khốn! Sao anh không ki/ếm thêm tiền đi? Ba nghìn tệ một tháng cho ai xài đây? Hu hu... Ba nghìn tệ ít quá, hu hu... tôi không nỡ xa anh..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm