[BL] Điên Cuồng Vì Em

Chương 8.

01/08/2025 16:13

Một tuần sau, tôi bước vào lớp học với khuôn mặt tái nhợt mệt mỏi, bước chân chậm rề rề đẩy cửa vào lớp. Cánh cửa vừa mở ra, một xô nước ập xuống.

'Ào'. Dòng nước lạnh lẽo đổ ướt cả người tôi, khiến cái áo học sinh thấm đẫm nước dán vào da th!t. Cái lạnh xuyên qua làn da thấm vào xươ/ng, cái kính rơi xuống dưới đất và g/ãy gọng, cái xô đ/ập vào nền đất và lăn đến bên chân tôi. Chỉ chút nữa thôi, nó sẽ đ/ập thẳng vào đầu tôi rồi.

Từ trên xuống dưới, tôi như một con chuột cống, dơ bẩn và thảm hại.

Tiếng cười ha hả vang vọng khắp cả phòng học, lũ b/ắt n/ạt ngồi tụm trên bàn gần đó, nhìn tôi với vẻ kh/inh thường và hả hê. Tên cầm đầu - Tầm Hà nhảy xuống, nhẹ nhàng giẫm từng bước đến gần tôi. Tiếng bước chân như nện thẳng vào tim, nó là cơn á/c mộng mấy năm cấp ba của tôi, dù thế nào tôi vẫn sợ hãi. Vẫn hoảng lo/ạn lùi lại, cơ thể r/un r/ẩy theo bản năng, tay bấu ch/ặt ống quần ướt và không kìm được tiếng nức nở.

"Ô nhìn kìa." Tầm Hà lên tiếng, liếc tôi từ trên xuống dưới "Tao nhớ mày đã bị dội nước mấy lần rồi mà phải không? Thẩm Hạ? Sao đầu óc của mày vẫn không thông minh lên biết né tránh vậy?"

Lại có tiếng cười vang lên.

Những bạn học khác lặng im nhìn tôi rơi vào đường cùng mà chẳng nói năng hay ngăn cản. Tụi nó vẫn nói chuyện, vẫn làm việc của mình mà vờ như không thấy. Không phải họ vô tâm, mà tại cái trường học như xã hội thu nhỏ này, những kẻ b/ắt n/ạt thường có gia thế không tầm thường. Có lẽ họ muốn giúp tôi, nhưng họ sợ, sợ dây vào phiền phức rước họa vào người.

Tôi mím môi, cúi đầu nhìn mũi giày. Tầm Hà không thấy tôi nói gì, cậu ta nhướng mày, bực dọc nâng chân rồi đạp thẳng vào người tôi.

Dấu giày của Tầm Hà in hằn trên vạt áo. Tôi bị đạp lảo đảo ngã ra đằng sau, lưng đ/ập mạnh vào tường, bụng đ/au nhói, đ/au đớn nằm co ro dưới đất ôm ngựk, há miệng thở dốc, đ/au đến mức không thể kêu ra tiếng.

"Tao nói mà sao mày không đáp?" Cậu ta cúi người, nâng chân dẫm lên bàn tay tôi, nét mặt gi/ận dữ rống lên "Mày bị c/âm à?"

Một học sinh ngồi phía dưới nhìn tôi đ/au đớn mà cười khoái trá, giống như đang xem một con chuột bạch bị hànhz hạz, mở miệng xen vào:

"Đại ca chấp nó làm gì. Chỉ là một con chuột ng/u si theo, tức thì kéo vào nhà vệ sinh đ/ập một trận là được."

"Ừ nhỉ, một tuần qua tự dưng mày không đến lớp, làm tao không đ/ập được, bực vãi ra."

Cậu ta phất tay ra hiệu cho đàn em:

"Nay tâm trạng tao không tốt, đ.éo muốn dẫn thằng nào theo. Một mình tao chơi con chuột này là đủ rồi."

Tầm Hà túm tóc tôi, hung bạo xách lên khiến tôi phải ngửa mặt nhìn biểu cảm tà á/c của cậu ta. Hạ Tầm kéo tôi dậy, bá vai như thân thiết lắm, còn vỗ vỗ mặt tôi, cười nhếch mép:

"Đi, chúng ta đến nhà vệ sinh làm tí chuyện vui. Hôm nay tao sẽ bù đắp đủ mấy ngày mày vắng mặt."

Nhà vệ sinh?

Tôi lầm lũi đi theo Tầm Hà, mặc cậu ta hung bạo kẹp cổ lôi đi như búp bê giấy. Trên khuôn mặt ủ rũ thiếu sức sống ở góc độ cậu ta không nhìn thấy dần nở nụ cười ẩn ý.

Thật tốt, Cale đang ở đó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
8 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm