Tôi còn đang đấu tranh tư tưởng thì anh lại nói tiếp:

“Không sao, nếu em không muốn thì thôi vậy.”

Nói rồi, cửa phòng tắm có vẻ như sắp mở từ bên trong.

Tôi vội đứng chắn trước cửa:

“Học trưởng, anh… không phải định cứ thế mà ra ngoài đấy chứ?”

Anh thản nhiên đáp:

“Ừ, không sao đâu, tôi không ngại để em nhìn.”

Nhưng tôi ngại.

Tôi đành thỏa hiệp.

“Anh đợi một chút, để em đi lấy cho.”

“Được, tôi sẽ ngoan ngoãn chờ.”

Tôi chọn tới chọn lui, cuối cùng lấy ra một cái vì m/ua nhầm size lớn nên chỉ mặc đúng một lần.

Tôi đưa mảnh vải trắng trong tay qua khe cửa, mặt nóng bừng.

Một lúc lâu sau, anh thay bộ đồ rộng rãi bước ra.

Lòng tự tôn nổi lên, tôi cố ý hỏi:

“Thế nào anh? Vừa không? Có rộng quá không?”

Cái này… không phải rộng bình thường đâu.

Tạ Chi Hành nghe vậy, cụp mắt, ghé sát bên tai tôi thì thầm:

“Cũng được. Em giặt rất thơm… chỉ là hơi nhỏ một chút.”

Nhiệt độ trên mặt tôi lập tức bùng lên.

Rất thơm?

Không phải anh ấy đã… ngửi rồi chứ?

Một khi ý nghĩ ấy xuất hiện, trong đầu tôi tự động hiện ra hình ảnh —

Tạ Chi Hành trong phòng tắm, cầm lấy đồ Iót của tôi…

“Du Nguyện? Sao mặt đỏ thế?”

Giọng anh kéo tôi về thực tại.

Tôi tự mình đỏ mặt, tự mình tưởng tượng, đến khi hoàn h/ồn lại càng thấy x/ấu hổ hơn.

Chắc chắn học trưởng chỉ nói khách sáo thôi, sao tôi có thể tin là thật chứ!

Du Nguyện, từ bao giờ mày trở nên đen tối như vậy hả!

Tôi che mặt lại:

“Có lẽ trong phòng hơi nóng… em không sao.”

Tạ Chi Hành lại bắt đầu nghiêm túc nghĩ cách giúp tôi hạ nhiệt.

“Nếu nóng thì em cũng có thể cởi áo ra.”

Tôi nghĩ đến cái bụng lép kẹp của mình, lại nhớ đến cơ bụng rõ ràng của Tạ Chi Hành — sự tương phản ấy quả thật quá chói mắt.

“Thôi… cũng chưa nóng đến mức đó.”

Tạ Chi Hành lại không chịu buông tha:

“Du Nguyện, em ngại à?”

Tôi không có.

Tôi không hề.

Anh tiếp tục truy hỏi:

“Đều là đàn ông cả, ngại cái gì?”

Tôi hít một hơi sâu, không nhịn được nhắc anh:

“Học trưởng … hình như anh quên mất, em thích con trai.”

Dù sao chuyện tôi theo đuổi Lâm Kế Bắc trong trường cũng chẳng phải bí mật gì.

Nghe vậy, yết hầu Tạ Chi Hành khẽ động.

“Du Nguyện, thật ra tôi cũng…”

Anh còn chưa nói xong, tiếng gõ cửa đã vang lên.

Tôi nghĩ là bạn cùng phòng khác về, vội vàng chạy ra mở cửa.

Thế nhưng sau khi mở khóa, người đứng bên ngoài lại không phải người tôi nghĩ.

“Du Nguyện, cuối cùng cũng tìm được cậu!”

Là một trong những bạn cùng phòng của Lâm Kế Bắc.

Tôi nhíu mày:

“Tìm tôi có chuyện gì?”

“Điện thoại cậu tắt máy à? Họ gọi sang tận tôi rồi. Lâm Kế Bắc uống say, bảo cậu đến KTV đón cậu ấy.”

Đầu tôi bỗng đ/au nhói.

“Phiền cậu nói lại với cậu ta, tôi sẽ không đi. Còn chuyện gì nữa không?”

Người kia có vẻ kinh ngạc, x/ác nhận lại:

“Cậu nói không đi?”

Tôi gật đầu:

“Đúng, tôi sẽ không đi.”

“Nếu không còn việc gì, tôi đóng cửa đây.”

Người kia rời đi.

Tôi tựa lưng vào cửa, trong lòng dâng lên thứ cảm xúc khó tả.

Đây là lần đầu tiên tôi từ chối yêu cầu của Lâm Kế Bắc.

E rằng chỉ một lần này thôi, cũng đủ để cậu ta bày sắc mặt khó chịu suốt một thời gian dài.

Nhưng… vậy thì sao chứ?

Li/ếm đến cuối cùng, cũng chỉ là hai bàn tay trắng.

Hai năm này, coi như tôi không phụ lòng thích của chính mình.

Phòng ký túc xá yên tĩnh đến mức tôi quên mất còn một người khác đang ở đây.

Rất lâu sau, Tạ Chi Hành mới lên tiếng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm