Nạn Đói

Chương 17

28/01/2026 11:32

Ông Sử cảm thấy bị đùa giỡn.

Gương mặt b/éo phì của hắn đỏ ửng như quả bóng, hai con ngươi trợn trắng gần như lòi ra khỏi hốc mắt.

"Hóa Long! Đồ man rợ núi rừng! Mày dám chọc gi/ận tao!"

Hắn rút sú/ng ra, bóp cò b/ắn thẳng vào người Hóa Long.

Gần như cùng lúc đó, viên đạn của Hóa Long cũng xuyên thủng trán ông Sử.

Thân hình b/éo núc của tên trùm như ngọn núi th!t đổ sầm xuống đất.

Đám đàn em hai bên lập tức hỗn lo/ạn, tiếng sú/ng n/ổ liên hồi trong cái làng nhỏ như tiếng pháo đón năm mới.

Tôi thu mình trong góc từ đường, bịt ch/ặt tai, r/un r/ẩy bần bật.

Đột nhiên, một bàn tay lực lưỡng túm ch/ặt lấy người tôi.

Gần như cả thân thể tôi bị nhấc bổng lên không trung.

Hóa Long dùng một tay siết cổ tôi, khoảng cách gần đến mức tôi có thể thấy rõ từng đường gân xanh đang gi/ật giật trên mặt hắn!

"Con nhỏ khốn! Mày phá hỏng việc của tao!"

Tôi vật lộn đi/ên cuồ/ng trong tay hắn, cơn ngạt thở khiến những cử động ngày càng yếu ớt.

Tôi nghĩ, mình sắp ch*t đến nơi rồi.

Nhưng liệu mình có thể ch*t như thế này được không?

Những việc cần làm, tôi thật sự đã làm xong hết chưa?

Nếu chưa, tôi làm sao đi gặp bà...

Đi gặp họ được...

...Bà Cố...

...Mẹ...

Đoàng!

Một phát sú/ng vang lên.

Tôi rơi phịch xuống đất.

Cú va đ/ập suýt khiến tôi ngất xỉu, nhưng cũng giúp đường thở đột nhiên thông thoáng.

Tôi há hốc miệng thở dồn dập, cho đến khi ánh sáng dần hiện trở lại trước mắt.

Gắng gượng chống tay đứng dậy, tôi ngước mắt nhìn ra cửa.

Là mẹ.

Mẹ tôi đứng bên ngoài ngưỡng cửa từ đường, nòng sú/ng trên tay bà còn bốc khói xanh lè.

Sau lưng bà, là một nhóm phụ nữ với gương mặt quen thuộc.

Những người phụ nữ lang thang đói khát đến làng tôi, bị trưởng thôn bắt làm "vật tế".

"A Ngạc! Đừng sợ! Mẹ đến rồi!"

Nước mắt làm nhòa cả đôi mắt tôi.

"Mẹ!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Không phải lỗi của anh

Chương 11
Tôi phân hóa thành Omega kém chất lượng vào đúng ngày tôi nhận chẩn đoán u/n g t..h ư tuyến thể. Tệ hơn nữa là, nhà họ Tạ đã tìm được thiếu gia thật. Mà người đó... Lại chính là vệ sĩ đã bị tôi sai khiến suốt ba năm. Thân phận đảo lộn, mạng sống chẳng còn bao lâu. Tôi thu lại bản tính kiêu căng hống hách của mình, dốc hết sức để bù đắp cho những tổn thương trước kia đã gây ra cho hắn. Nhưng Tạ Nghiên vẫn ch//án gh//ét tôi như cũ, tuyệt đối không chịu tha thứ. Vào một đêm mưa bão kịch liệt, hắn nhẫn tâm ném tôi xuống xe, buông lời trả th/ù đầy cay nghiệt: "Năm ngoái cậu tùy hứng, đuổi tôi xuống xe, tôi phải đi bộ ròng rã mười mấy cây số mới về được đến nhà." "Hôm nay, cậu cũng tự mình nếm thử mùi vị đó đi." Tuyến thể truyền đến một cơn đ/au nhói buốt. Tôi lý nhí nói một tiếng: "Xin lỗi." Nhưng lại bị làn khói xe nồng nặc sộc thẳng vào mặt, khiến nước mắt chảy ngược vào trong. Mưa quá lớn, con đường mười mấy cây số ấy lại quá dài. Tôi dùng chút tàn lực cuối cùng của sinh mệnh để cố gắng bước đi. Nhưng cũng mới chỉ đi được một nửa chặng đường. Khoảnh khắc ngã gục giữa màn mưa trắng xóa, tôi bỗng nhiên trút được một gánh nặng. Nếu đã làm thế nào cũng không trả hết n/ợ... Tạ Nghiên, vậy thì tôi trả lại mạng sống này cho anh nhé...
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
338
Chồng chung Chương 11
Nam Hoa Nổi Danh Chương 15
Nhà thiết kế trò chơi quái đàm Chương 50: Từ đường huyết nhục