Phòng dần tối sầm. Giang Phương Liêm khóc mệt, nước mắt cũng cạn. Cậu ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối đen.

Cậu đứng dậy đi tới bên cửa sổ. Cửa sổ đối diện tối om. Trăng đêm nay tròn vành vạnh. Dưới đèn đường có vài ba người qua lại, gió đêm thoảng mùi thơm từ hàng quán đêm, lắng nghe kỹ còn nghe thấy tiếng dầu mỡ xèo xèo.

Nhưng tất cả những điều đó thì liên quan gì đến Giang Phương Liêm? Những thứ sinh động, náo nhiệt ấy chẳng liên quan gì đến cậu. Cậu không tìm thấy mối liên hệ nào giữa mình và thế giới này.

Cậu chỉ là một con phù du trong thế giới bao la, một hạt bụi. Dù có ai vô tình giẫm ch*t, hay gió lạnh thổi tan, cũng chẳng ai phát hiện ra dấu vết cậu từng tồn tại.

Cậu hơi mệt rồi.

***

Tối nay sòng mạt chược ở trà lâu tan sớm hơn thường lệ. Cả buổi chiều, Hoắc Đình cứ bồn chồn không yên, trong lòng cứ nhớ tới Giang Phương Liễm. Khách vừa về hết là anh cũng lười dọn dẹp, đóng cửa xong liền đi thẳng về nhà.

Chợ đêm dưới gốc cây hoàng giác vẫn đông đúc như cũ. Giờ này người ăn khuya đang nhiều, trong hành lang còn vọng ra tiếng TV nhà hàng xóm. Không khí yên bình, tĩnh lặng ấy chẳng khiến Hoắc Đình chậm bước, ngược lại anh càng đi càng nhanh, càng đi càng nhanh, cho đến khi dừng lại trước cửa nhà Giang Phương Liễm.

Anh hít sâu một hơi.

“Giang Phương Liễm…”

Trong màn đêm, Hoắc Đình theo bản năng hạ thấp giọng. Anh cũng không muốn làm Giang Phương Liễm gi/ật mình.

Bên trong im phăng phắc, không có bất kỳ tiếng đáp lại nào.

Mí mắt phải của Hoắc Đình gi/ật liên hồi. Anh giơ hai ngón tay gõ lên cửa sắt hai cái “cang cang”.

“Giang Phương Liễm!”

Bên trong vẫn không có tiếng động.

Lập tức toàn thân Hoắc Đình dựng hết lông tóc. Anh luống cuống móc chìa khóa ra. Chìa khóa nhà, chìa khóa tiệm và chìa khóa phòng trọ va vào nhau phát ra tiếng leng keng thanh thúy.

Đèn cảm ứng trong hành lang dường như không đủ sáng. Hoắc Đình cúi đầu, cố phân biệt xem chiếc nào là chìa khóa của cánh cửa này. Trán anh dần rịn ra một lớp mồ hôi mỏng. Vừa thử chìa, anh vừa đ/ập mạnh vào cửa:

“Giang Phương Liễm! Giang Phương Liễm!”

Mãi mới tìm đúng chìa.

Ngay khoảnh khắc cửa mở ra, phòng khách tối đen như mực, tiền giấy trên sàn bị gió thổi bay tán lo/ạn. Căn nhà này đâu còn giống chỗ có người ở nữa.

Hoắc Đình sững người mất một giây rồi thuận tay bật đèn.

Anh vội vàng đi tìm bóng dáng Giang Phương Liễm khắp nơi.

Phòng khách không có.

Phòng ngủ không có.

Nhà bếp không có.

Nhà vệ sinh…

Giang Phương Liễm đang ngồi xổm dưới đất, trong tay cầm d/ao chĩa vào cổ tay mình.

“Giang Phương Liễm!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
3 Người giúp việc Chương 10
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
6 BỐI Chương 9
7 MẸ NẤM Chương 11
10 Ngôi sao may mắn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm

Danh phận chẳng có, ta giận hờn khôn nguôi

Yêu đương qua mạng lại bốc trúng bạn thân của anh trai. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành vừa giấu anh trai, vừa dỗ dành Tạ Tri Thầm làm người tình bí mật. Tạ Tri Thầm ngoan ngoãn gật đầu, nhưng sau lưng lại đổi nhạc chuông điện thoại thành: “Tôi không danh không phận, tôi giận giận giận.” Anh trai tôi thấy rõ đến mức tưởng cậu ấy thất tình, nhiệt tình như lửa giới thiệu cho cậu ấy mối tình tiếp theo. Tạ Tri Thầm không nói gì, chỉ một mực từ chối thẳng thừng: “Không yêu, miễn bàn, muốn yêu thì yêu em gái cậu ấy.” Anh trai tôi ngơ ngác: “Không yêu thì thôi, sao lại chửi người? Tôi nhớ trước đây tính tình cậu đâu có nóng nảy thế này?” Cho đến khi anh ấy về nước sớm, vô tình bắt gặp Tạ Tri Thầm đang đè tôi vào tường hôn. Anh ấy mới hiểu nghĩa đen của câu nói đó. Trong phút chốc, anh ấy sụp đổ hoàn toàn: “Thỏ còn không ăn cỏ gần hang, Tạ lão cẩu, cậu còn ra dáng con người không hả!!!” Tạ Tri Thầm che chở tôi trong lòng, chẳng hề áp lực chút nào, chỉ mải miết khiêu khích: “Chẳng phải đã thông báo trước cho cậu rồi sao? Yêu em gái cậu đấy.”
Hiện đại
Tình cảm
0