Kết Thúc Bằng Một Nụ Hôn

Chương 11

01/03/2026 15:12

Đó là quy định của Giang Dư.

Tôi không sửa được cái tật hễ nhìn thấy cậu là muốn hôn, cũng không chịu nổi nụ cười gian xảo như hồ ly của cậu

Tóm lại là, hễ nhìn thấy cậu là tôi chẳng còn muốn nhìn sang chỗ khác nữa.

Giang Dư lúc nào cũng như đang quyến rũ tôi.

Cho dù đã ở bên nhau rồi, tôi vẫn không tìm ra mặt tối nào của Giang Dư.

Ngoại trừ việc mỗi lần làm, cậu ấy sẽ lười biếng dừng lại, rồi bắt tôi phải gọi một tiếng cho dễ nghe.

Cho đến một ngày, tôi nói với Diệp Minh Khiêm chuyện tôi đang ở bên Giang Dư.

Tôi thật sự không biết phải miêu tả biểu cảm của Diệp Minh Khiêm lúc đó thế nào, tóm lại sau đó hắn nói:

“Cậu thích kiểu người nhiều tâm cơ như vậy à?”

?

Đúng lúc này, Giang Dư gọi điện tới.

Tôi vừa bắt máy, bên phía Diệp Minh Khiêm đã nói:

“Bao giờ hai người chia tay thì nói tôi biết, tôi đợi cậu.”

……

Thế là tối hôm đó, Giang Dư nổi gi/ận.

“Không sao đâu, Thẩm Ngạn Thanh, dù chúng ta có chia tay thì cũng vẫn còn một Diệp Minh Khiêm đang đợi cậu mà, đúng không?”

Tôi ôm lấy cậu :

“Sao tôi có thể chia tay với cậu được?”

Cậu ấy gi/ận dỗi rất lâu, thậm chí còn bắt đầu thu dọn hành lý nói là muốn về nhà.

Tôi đã sớm không thể chấp nhận cuộc sống không có cậu ấy, sao có thể để cậu ấy đi được.

Cuối cùng vẫn là tôi ép cậu ấy vào tường rồi hôn, mới ngăn được cậu ấy tiếp tục thu dọn đồ.

Sau khi hành tôi xong, cậu ấy ôm ch/ặt lấy tôi, giọng hơi nghèn nghẹn:

“Xin lỗi, tôi quá ích kỷ rồi.”

Giang Dư đúng là biết cách nắm thóp tôi.

Cậu ấy biết rõ nói như vậy tôi sẽ đ/au lòng đến mức nào.

Thế nên tôi nói:

“Giang Dư, tôi yêu cậu.”

Vì vậy, cậu có thể tùy ý ích kỷ.

Bây giờ nói lời yêu có lẽ hơi sớm, có lẽ quá ngây thơ.

Nhưng biết làm sao được chứ?

Tôi thật sự muốn đem tất cả những điều tốt đẹp trao cho cậu ấy.

Sau đó, màn đêm dần tan, trời sáng.

Khi tỉnh dậy, nhìn thấy vết nước mắt trên gối của Giang Dư, tôi mới biết người này đêm qua đã lén khóc.

Chỉ vì tôi nói rằng tôi yêu cậu ấy.

19

Thành tích của Giang Dư ngày càng tốt hơn.

Trước kia ngày nào cũng bị đòi n/ợ, thành tích luôn bị ảnh hưởng.

Đến trước kỳ thi đại học, Giang Dư đã có thể vững vàng đứng hạng nhất toàn khối.

Còn tôi, vốn không học cũng có thể vào top 100, bị cậu ấy kéo thẳng lên top 5.

Bố mẹ tôi gọi điện cho tôi vài lần, hỏi tình hình.

Chỉ vài câu ngắn gọn là kết thúc cuộc gọi.

Mỗi lần cúp máy, Giang Dư đều hỏi tôi có sao không, có cần ôm một cái không.

Tôi đã quen với cách ở chung như vậy với gia đình mình, nên không hề biết rằng, hóa ra những chuyện này là có thể được an ủi.

Rõ ràng gia đình nguyên sinh của cậu ấy còn thảm hơn tôi nhiều.

Giang Dư luôn nói với tôi về tương lai, nói sau này sẽ nuôi bao nhiêu con mèo, sẽ cùng tôi đi du lịch ở đâu.

Miệng tôi thì không đáp, nhưng trong lòng thật ra rất thích cậu ấy nói những điều này.

Cảm giác như… chúng tôi sẽ mãi mãi ở bên nhau vậy.

Ừm.

Sao lại không thể chứ?

Sau khi thi đại học xong, tôi và Giang Dư đậu vào hai trường đại học trong cùng một thành phố.

Hai trường cách nhau rất gần, nhưng Giang Dư vẫn luôn nói là nhớ tôi.

Rõ ràng lúc trước chính cậu ấy nói không sao, bảo tôi cứ chọn trường mình muốn.

Vậy mà người mắt đỏ hoe hỏi tôi có muốn ra ngoài thuê nhà ở chung hay không vẫn là cậu ấy.

Thôi được rồi.

Tôi giống như hồi cấp ba, kiễng chân lên, nhẹ nhàng hôn lên môi cậu ấy.

Rồi cười, và đồng ý.

Đối mặt với người này, tôi luôn chẳng có cách nào cả.

Nhưng ai bảo tôi cũng rất nhớ cậu ấy làm gì.

……

_END_

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chàng trai 19 tuổi không thể tha thứ cho bản thân năm 29 tuổi

Chương 7
Kỳ Tứ ngoại tình. Lý Hàn là người bạn đời tào khang đã đồng hành cùng hắn suốt 10 năm. Đàn ông có tiền là đổi lòng. Hai năm, ba người, hai trai một gái. Nếu không phải vì người phụ nữ đó gọi điện thông báo cô ta đã có thai. Có lẽ Lý Hàn vẫn sẽ mãi tin rằng Kỳ Tứ là kẻ luôn nở nụ cười ngạo nghễ giữa chốn thương trường, bề ngoài giao du ứng xử nhưng trong lòng chỉ chứa duy nhất mình anh. Lý Hàn nhìn chằm chằm vào những bức ảnh chứng cứ mà người phụ nữ kia gửi đến, đầy những khoảnh khắc mập mờ, quấn quýt. "Sao? Vẫn không tin à?" "Tôi tin." Trong ảnh, bộ đồ Kỳ Tứ mặc chính là trang phục hắn diện trong đêm tiệc tất niên công ty năm đó, chiếc sơ mi do chính tay Lý Hàn chọn mua. Người phụ nữ kia đúng là có nhiều chiêu trò. Lý Hàn vốn tính tình ôn hòa, kín đáo, Kỳ Tứ cảm thấy chán cái sự nhạt nhẽo ấy nên tìm kiếm cảm giác mới lạ với những kẻ tươi trẻ hơn. Lý Hàn quyết định buông tay. Anh chuyển tiếp những bức ảnh kia cho Kỳ Tứ, chỉ kèm thêm hai chữ ngắn ngủn: [Chia tay.]
70
12 Long Quách Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm