Gả Thay Hốt Vàng

Cương 6.2

12/04/2024 19:28

Ta thở phào nhẹ nhõm, khoảnh khắc nhìn thấy Tiêu Cảnh Hành, ta cuối cùng cũng cảm thấy nhẹ nhõm sau khi như bị tr/eo c/ổ hai ngày.

“Nàng đứng đó làm gì?” Tiêu Cảnh Hành ngẩng đầu nhìn ta, sau đó ngẩng đầu nhìn về bát th/uốc bên cạnh: “Th/uốc.”

Sắc mặt ngài ấy vẫn tái nhợt, không hề có một chút m/áu, nhưng đôi mắt lại rất sáng, nhìn ta mỉm cười nhẹ.

Thanh Song và những người khác rút lui một cách khôn ngoan.

Hiếm khi không muốn cãi nhau với ngài ấy nên ta bước tới cầm bát th/uốc lên ngồi ở mép giường, tầm nhìn dần dần mờ đi, chỉ có thể cúi đầu khuấy th/uốc bằng một cái thìa.

Nếu ngài ấy nhìn thấy ta như vậy, ngài ấy sẽ cười nhạo ta, ta nhất định không thể cho ngài ấy cơ hội này.

Tiêu Cảnh Hành đưa tay giữ cằm ta, ép ta ngẩng đầu lên, nhướng mày hỏi: "Cái gì vậy? Nàng đang lén thêm nguyên liệu vào bát th/uốc của ta à?"

“Đúng vậy, ta sẽ đầu đ/ộc ngài!” Ta đặt bát xuống, vỗ mạnh vào vai ngài ấy, sau đó không nhịn được ôm ch/ặt lấy ngài ấy, vùi mặt vào vai ngài ấy mà khóc.

Tiêu Cảnh Hành nhẹ nhàng vỗ lưng ta và thì thầm: "Đừng lo lắng, ta sẽ không biến nàng thành góa phụ sớm như vậy đâu."

“ Ngài đang nói cái gì vậy!” Ta nhịn không được đặt lòng bàn tay lên vai ngài ấy.

Ngài ấy quay đầu nhìn ta, người vẫn đang nằm trên người ngài ấy, thấp giọng cười nói: “Nàng thật sự lỡ ra tay đá/nh ta sao? Ta vừa mới tỉnh dậy, nhắm mắt lại cũng có thể ngã xuống. Đến lúc đó ta sẽ không thể tỉnh lại, khó nói lắm ”.

Ta mím môi im lặng đưa tay xoa xoa chỗ vừa bị đá/nh cho ngài ấy, lại nhận được sự chế nhạo không thương tiếc.

"Tiêu Cảnh Hành!" Ta ngẩng đầu đẩy ngài ấy ra, dùng hơi thở này mà tránh sang một bên.

Hai ngày nay ta lo lắng đến mức không nghĩ đến đồ ăn thức uống, ngài ấy đã nằm hai ngày rồi, nhưng bây giờ lại vẫn còn có thể ở đây đùa giỡn với ta.

Tiêu Cảnh Hành đưa tay ra, dùng một chút lực kéo ta lại, một tay ôm mặt ta, tay kia véo vào má ta, nhẹ nhàng nói: " Nàng lại gi/ảm c/ân rồi."

“Họ đang làm khó nàng à?”

Ta chỉnh lại vẻ mặt, lắc đầu: “Không, ta chỉ sợ làm phiền ngài.”

"Rắc rối gì thế? Bình Hoài Vương cung còn chưa đủ phiền phức sao?" Ngài ấy cụp mi, cẩn thận lau nước mắt trên mặt ta, sau đó nói: "Gả cho ta đã là phiền toái rồi."

Ta kéo tay ngài ấy ra, bắt chước cử chỉ của ngài ấy, ôm mặt ngài ấy: “Vậy thì sao, ngài có hoà ly với ta được không? Hay là ta hoà ly với ngài nhé?”

Tiêu Cảnh Hành nhìn ta, hơi nhướng mày, ta tiến lại gần, ngài ấy đặt ngón trỏ lên trán ta, nhẹ nhàng nói: “Thẩm Vạn Loan, ngoài ta ra còn ai muốn nàng nữa.”

“Ồ.” Ta hất tay ngài ấy ra, lại cầm bát th/uốc bên cạnh lên, “Được rồi, mau uống th/uốc đi.”

“Thật sự có đ/ộc sao?” Tiêu Cảnh Hành nhìn thoáng qua, nhướng mày hỏi, nhưng vẫn mở miệng uống một ngụm.

"Ừ, ta sẽ đầu đ/ộc ngài để đi tìm người khác."

"Đó đúng là một suy nghĩ đẹp."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm