Tôi đột ngột mở mắt.
Trước mắt tôi là cảnh tượng khiến tôi suýt nghẹn thở.
“Tỉnh rồi?”
Cái “gối” kia còn vươn tay ra, không hề x/ấu hổ, sờ mặt tôi, hỏi: “Có muốn ngủ thêm chút nữa không? Còn sớm.”
Quả thực không còn mắt nhìn.
Mặt tôi đỏ bùng, bật dậy khỏi đùi Trình Các.
“Anh, anh cứng… sao anh lại ở đây?”
“Đàn anh ở đây này.”
“Tôi nói Quý Tiêu.”
Trình Các nheo mắt.
“Em rất nhớ cậu ta?”
Tôi không hỏi nữa.
Đáp án đã không cần nói cũng biết.
Tôi lặng lẽ lùi lại, dùng tay lén lút móc lấy sú/ng, giấu sau lưng.
“Anh đến gi*t tôi sao?”
“Sao tôi nỡ chứ?”
Người tiêu diệt ưu tú nhìn con mồi cảnh giác, dụ dỗ: “Tôi đến bảo vệ em.”
“Mấy ngày trước, tôi có một giấc mơ.”
Trình Các tiến lên, nắm lấy tay tôi, dễ dàng tháo sú/ng xuống.
“Trong mơ, lúc này chúng ta vừa đính hôn.”
Tim tôi thót lên.
“Vừa đính hôn xong, tôi đã phải rời nhà đi kiểm tra.”
Trình Các nhìn tôi, giọng điệu vô cùng buồn rầu.
“Thái tử phi của tôi không nỡ xa tôi, treo trên người tôi, vừa khóc vừa quậy, nói không có ông xã ôm thì buổi tối ngủ một mình không được.”
“Nói bậy nói bạ, tôi làm gì có.”
Nếu còn không nhìn ra Trình Các có ký ức đời trước thì tôi chính là đồ ngốc.
Tôi dứt khoát vò đã mẻ không sợ rơi.
“Anh nhớ ra từ khi nào?”
“Chỉ là đ/ứt quãng mơ thấy vài thứ.”
“Em trong mơ rất nhiệt tình, chưa bao giờ trốn tôi, còn sẽ nói thích tôi.”
Đôi mắt Trình Các đen không thấy đáy.
“Vậy đó là đời trước của chúng ta?”
Tôi nhận mệnh gật đầu.
Trình Các im lặng một lát, khẽ hỏi: “Tôi chỉ mơ đến lúc chúng ta đính hôn. Sau đó, có phải tôi đã làm sai chuyện gì, nên đời này em mới không muốn ở bên tôi không?”
Tôi muốn nói lại thôi.
Đuôi mắt Trình Các đỏ lên.
“Anh ta là anh ta, tôi là tôi, em không thể vì anh ta mà phán t//ử h/ình tôi.”
Tôi lập tức luống cuống.
Trình Các rơi nước mắt.
Hai chữ “Trình Các” và “rơi nước mắt” sao có thể liên hệ với nhau được chứ?
“Tôi… tôi không có, tôi chỉ là…”
Tôi nhắm mắt, lòng hung á/c, ghé đến bên tai Trình Các, nói hết nguyên nhân muốn ly hôn ra.
Nói ra rồi, ngay cả tôi cũng thấy hoang đường.
Giọng tôi nhỏ như muỗi kêu: “Anh hung dữ quá. Lần nào em cũng mất mặt lắm, còn bị ngất nữa. Em càng c/ầu x/in anh, anh càng hưng phấn, em cũng không dám nói với anh. Em cũng không thật sự muốn ly hôn, chỉ là chưa nghĩ ra phải đối mặt thế nào, nên cứ trốn tránh mãi.”
Sự im lặng kéo dài khiến tôi nghẹt thở.
Tôi chọc chọc Trình Các.
“Sao anh không nói gì?”
Trình Các cụp mắt.
“Nếu tôi chữa khỏi cho em, sau này em ở trên, hoặc chúng ta không làm nữa, em có thể vẫn thích tôi không?”
Tôi nghe vậy thì sững ra.
Cũng không cần đến mức đó.
Đêm tân hôn đời trước, tôi căng thẳng vô cùng, khi bị Trình Các đẩy ngã xuống, ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm.
Có lẽ trời sinh tôi đã khác với những Alpha khác.
“Không cần.”
“Em… em thích mà. Sau này anh nhẹ một chút là được.”
Ánh mắt tôi d/ao động.
“Thật ra cơ thể em không có vấn đề, không cần chữa.”
“Tôi hiểu rồi, em vẫn thích tôi.”
Năng lực bắt trọng điểm của Trình Các đúng là hạng nhất.
“Vậy đợi kỳ kiểm tra kết thúc, chúng ta đi đính hôn. Không, kết hôn.”
Sao tôi cứ có cảm giác mình bị gài bẫy thế nhỉ?
Thôi vậy.
Chuyện kết hôn sau này hãy nói.
Hiện tại có Trình Các, thủ khoa Học viện Quân sự bảo vệ, điểm môn tự chọn không lấy thì phí.
Ngày thứ tư.
“Số sinh viên tự chọn còn sống: 8.”
Ngày thứ năm.
“Số sinh viên tự chọn còn sống: 1.”
Ngày thứ sáu.
“Số sinh viên tự chọn còn sống: 1.”
Ngày thứ bảy.
Ánh rạng đông ở ngay phía trước, bình minh sắp đến.
Trình Các dẫn tôi xuống núi.
Khi đi qua một con dốc đứng, anh tự mình nhảy xuống trước, sau đó giang hai tay về phía tôi.
Dù sao tôi cũng là Alpha, độ cao này chẳng tính là gì.
Nhưng có lẽ nụ cười của Trình Các quá chói mắt, tôi như m/a xui q/uỷ khiến mà phối hợp nhảy vào vòng tay anh.
Sau đó…
Trình Các cứ thế ngất xỉu ngay trước mắt tôi.
Đi cùng nhân viên y tế đến hiện trường là đội hộ vệ Hoàng gia.
“Người này tập kích điện hạ, khiến đầu điện hạ bị thương nặng hôn mê, giam giữ chờ xử lý.”
Tôi bị đeo c/òng tay.
Là Nghê Tuyết Thanh tự tay làm.
Tôi chưa từng thấy chị lạnh mặt với tôi, nhất thời có chút luống cuống.
“Chị, em không có.”
Nghê Tuyết Thanh bảo tôi im miệng.
Sống hai đời, đây là lần đầu tiên tôi vào nhà lao.
Nhà lao riêng của Hoàng thất.
Một căn phòng vuông vức, tối đến mức giơ tay không thấy năm ngón.
Ngoài vách tường ra, chẳng có gì cả.
Tứ chi tôi bị xích sắt trói buộc, ngồi dưới đất, trong lòng trong đầu đều là hình ảnh Trình Các hôn mê bất tỉnh.
Đương nhiên anh không phải bị tôi đ/ập ngất.
Trước kia ở tẩm điện, buổi tối Trình Các một tay ôm tôi chẳng khác gì chơi đùa.
Là khoảnh khắc tôi nhảy xuống, ánh mắt Trình Các bỗng nhiên tan rã.
Khi ấy anh chỉ kịp vươn tay bảo vệ đầu tôi, rồi cùng tôi ngã xuống đất.
“Cạch.”
Cửa nhà lao lặng lẽ mở ra.
Một chùm sáng chiếu vào từ bên ngoài.
Tôi vô thức nhắm mắt lại.
“Vũ Bạch.”
Giọng người đến rất khẽ.
“Chị.”
Nghê Tuyết Thanh ngồi xổm xuống, bàn tay vuốt lên gò má tôi.
“Xin lỗi, ban ngày chị không cố ý hung dữ với em.”
“Bây giờ bệ hạ và Thái tử đều đang hôn mê, anh cả đã tham gia hội chẩn rồi. Đừng sợ, không lâu nữa đâu, đợi điện hạ tỉnh lại là em có thể ra ngoài.”
Hoàng hậu xuất thân từ chi thứ nhà họ Cố.
Đội trưởng đội hộ vệ cũng là người nhà họ Cố.