ẢO GIÁC HAY SỰ THẬT

Chương 9.

28/08/2025 14:14

Tôi bật cười mà như khóc: “Đó chỉ là một truyện ngắn thôi.”

Viên cảnh sát lắc đầu, vẻ mặt nghiêm nghị:

“Nửa năm trước, ở tòa nhà bỏ hoang kia từng xảy ra một vụ án mạng. Nạn nhân là một nam một nữ. Người phụ nữ trước khi rơi lầu đã uống th/uốc đ/ộc, hiện trường còn để lại lọ th/uốc.”

“Người đàn ông tên Hứa An Dật, là cộng sự của một tiệm sách đứng tên anh. Người phụ nữ tên Đặng Tiểu Huệ, ba năm trước đến thành phố này, cha mẹ đều mất sớm, cô ấy là thanh mai trúc mã của Hứa An Dật.”

“Những thông tin này, đều trùng khớp với hai nhân vật trong truyện của anh.”

Tôi nhún vai bất lực:

“Dùng người quen làm nguyên mẫu viết truyện là chuyện rất bình thường. Ngay cả anh cảnh sát cũng xuất hiện trong truyện của tôi đấy thôi?”

Anh ta nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt sâu thẳm:

“Vậy thì anh thật to gan. Nếu không đọc câu chuyện này, tôi sẽ không nghi ngờ anh có liên quan đến vụ án mạng ở tòa nhà bỏ hoang kia.”

“Cảnh sát đã điều tra, gần hiện trường không có camera giám sát, cũng không có dấu vết khả nghi, nên không nghi ngờ án mạng. Nhưng tôi biết, đêm đó, hướng anh rời đi chính là phía tòa nhà bỏ hoang ấy.”

Tôi bật cười: “Cái hướng đó có cả chục lối rẽ, dựa vào đâu anh khẳng định tôi tới đó?”

Anh ta nói:

“Tôi không khẳng định được. Cho dù bây giờ quay lại kiểm tra camera ven đường, sau nửa năm dữ liệu cũng đã bị xóa rồi.”

“Anh có thể nói cảm hứng viết truyện đến từ vụ án của bạn mình, cũng có thể nói việc anh xuất hiện gần đó chỉ là trùng hợp.”

“Nhưng tôi dám chắc, đêm hôm ấy, trong cốp xe của anh chắc chắn có x/á/c của Đặng Tiểu Huệ, đúng như trong truyện ngắn anh đã viết!”

Tôi nhìn thẳng vào anh ta: “Cảnh sát à, có lẽ anh bị hoang tưởng rồi. Nếu cần, tôi có thể giới thiệu một bác sĩ tâm lý rất giỏi cho anh.”

Anh ta mỉm cười nhạt: “Để tôi đoán thử nhé, có lẽ mọi chuyện thế này…”

“Đặng Tiểu Huệ là tình nhân của Hứa An Dật. Để che giấu, hắn giới thiệu cô ấy cho anh, biến thành bạn gái anh.”

“Anh bị cắm sừng mà không hề hay biết, đến khi phát hiện thì phẫn nộ tột cùng, quyết định gi*t cả hai.”

“Vì mối qu/an h/ệ giữa anh và Đặng Tiểu Huệ là bí mật, gần như không xuất hiện công khai, những lần hẹn hò lại dùng danh nghĩa của Hứa An Dật. Ngay cả ăn uống, xem phim… chi phí đều ghi vào sổ sách của tiệm sách.”

“Điều này cho anh một cơ hội hoàn hảo để giấu mặt. Cho dù cảnh sát điều tra, cũng chỉ nhìn thấy mối qu/an h/ệ bất chính giữa hai người kia.”

“Tôi đoán, mấy chiêu dùng danh nghĩa thay thế này, ban đầu cũng là Hứa An Dật bày cho anh phải không?”

“Trước khi đến đây, tôi đã nói chuyện với vợ Hứa An Dật. Khi cô ấy nghi ngờ chồng có qu/an h/ệ với Đặng Tiểu Huệ, Hứa An Dật lại nói rằng là anh mượn danh nghĩa của hắn để yêu đương vụng tr/ộm.”

“Vì anh là người nổi tiếng, không muốn dính phiền phức, nên mới phải dùng danh nghĩa của hắn.”

“Hứa An Dật cứ thế, đường hoàng ngoại tình dưới cái bóng của anh, vừa lừa được anh, vừa lừa vợ hắn.”

“Đêm xảy ra vụ án, anh đầu đ/ộc Đặng Tiểu Huệ trước, đem x/á/c đến tòa nhà bỏ hoang, sau đó tìm cách lừa Hứa An Dật đến đó, rồi đẩy cả hai xuống lầu.”

Tôi nghe xong bài đ/ộc thoại dài dằng dặc, đưa cho anh ta một ly nước chanh: “Nói nhiều thế chắc khát lắm, uống đi.”

Anh ta đứng dậy, nhìn xuống tôi, giọng nặng nề:

“Tôi sẽ để cảnh sát tiếp tục điều tra. Dấu vết khác anh có thể xóa, nhưng ghi chép m/ua th/uốc đ/ộc thì anh xóa kiểu gì được?”

Nghe vậy, tôi thoáng gi/ật mình. Anh ta bất ngờ cười phá lên:

“Quả nhiên! Anh thật sự đã m/ua th/uốc đ/ộc! Ban đầu tôi còn không tin anh dám cả gan viết tội chứng của mình vào sách, chỉ muốn thử gài bẫy anh thôi. Ai ngờ, anh lại tự thừa nhận!”

Hắn cầm cuốn sách, bước nhanh ra cửa.

Tôi gọi với theo: “Cảnh sát à, e rằng anh sẽ thất vọng đấy.”

Anh ta nhếch mép: “Bây giờ anh còn định nói anh không gi*t người sao?”

Tôi mỉm cười: “Th/uốc đ/ộc là Đặng Tiểu Huệ m/ua. Tôi có đủ lý do để khiến cô ấy làm vậy. Ví dụ tôi nói tôi muốn t/ự t*, rồi sẽ để lại toàn bộ tài sản cho cô ấy. Cô ấy biết tôi thật sự bị trầm cảm nặng.”

Sắc mặt viên cảnh sát biến đổi, sững sờ: “Anh nói gì? Anh nhắc lại xem!”

Tôi tựa lưng vào ghế sô-pha, ánh mắt dừng lại ở bàn tay hắn vừa nhét lại chiếc máy ghi âm vào túi:

“Nhìn vẻ mặt anh kìa, lúc nãy anh đứng dậy đã tắt máy ghi âm rồi.”

“Đời người là một canh bạc lớn, may mắn là tôi luôn đặt cược đúng.”

Cảnh sát trẻ, gân xanh nổi trên cổ: “Anh nói chính anh lừa Đặng Tiểu Huệ m/ua th/uốc đ/ộc?”

Tôi dịu dàng đáp:

“Không, là anh bắt đầu ảo thính rồi. Anh thật sự nên đi khám bác sĩ tâm lý, tình trạng của anh có vẻ nghiêm trọng đấy.”

Tôi đứng dậy, tiễn anh ta ra cửa.

Anh ta giữ lấy khung cửa, không cho tôi đóng, rồi rút máy ghi âm ra, tắt trước mặt tôi: “Hai người đó thật sự là anh gi*t, đúng không?”

Tôi tiếc nuối lắc đầu:

“Cảnh sát à, tất cả chỉ là trùng hợp. Tôi thật sự không gi*t người. Những lời nói lúc nãy chỉ là đùa thôi. Thành thật xin lỗi.”

Anh ta bất cam rời đi.

Nhìn bóng lưng ấy, tôi thầm nghĩ chuyện anh ta hối h/ận nhất trong đời, có lẽ chính là đêm đó đã không mở cốp xe của tôi.

Sự thật rốt cuộc thế nào, anh ta vĩnh viễn sẽ không bao giờ biết.

Hết.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia giả thức tỉnh rồi

Chương 47
Kiếp trước, tôi vô tình biết được mình chỉ là thiếu gia giả bị ôm nhầm, còn thiếu gia thật sự là Lục Thanh - bạn cùng bàn từng bị tôi bắt nạt suốt bao năm. Tôi nhìn thấy cậu ta chẳng cần tốn chút sức lực nào cũng có thể giành được sự chú ý của người mà tôi hằng ngưỡng mộ. Tôi cũng nhìn thấy cậu ta bị tôi đá ngã, chỉ có thể liếm giày tôi, hèn mọn như một con chó. Thế nhưng khi thân phận đảo ngược, tôi lại trở thành kẻ thua cuộc thảm hại, nằm co quắp trên giường bệnh lạnh lẽo. Số tiền trên người chỉ đủ chi trả cho đêm cuối cùng. Nhận được tin Lục Thanh đính hôn với người mà tôi sùng bái nhất, ngay khoảnh khắc trút hơi thở cuối cùng…. Tôi đã thề. Nếu còn có cơ hội làm lại, tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ dây dưa với cặp đôi khốn kiếp đó nữa.
614
3 Miên Miên Chương 12
5 Không chỉ là anh Chương 17
9 Cấm Kỵ Dân Gian Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm