Tiếng pháo hoa vang rộn ngoài cửa sổ. Tôi và Phó Yến Trạch đã cùng nhau đón cái Tết mỹ mãn đầu tiên kể từ khi gặp lại.
Trong lòng bàn tay tôi được nhét hai bao lì xì nặng trịch.
"Tiểu Du, chúc mừng năm mới."
"Chúng ta sẽ… mãi mãi, mãi mãi ở bên nhau."
[Hết]
Mình giới thiệu một bộ truyện khác do nhà mình đã up lên web Dammy ạ:
ẢNH ĐẾ OAN GIA MỖI TỐI ĐỀU ÉP TÔI GỌI "ANH ƠI"
Tôi và Ảnh đế Thẩm Tu Viễn là một đôi oan gia không đội trời chung trong giới giải trí.
Tôi phá đám buổi lễ của anh, anh cư/ớp tài nguyên của tôi.
Không ai biết, đêm đêm anh lại bóp eo tôi mà phát tiết: "Gọi anh đi."
Cho đến khi giường sập, tôi mặc quần vào và nói đã chán ngấy rồi. Anh mỉm cười gật đầu.
Nhưng ngày hôm sau, ảnh giường chiếu của chúng tôi đã nằm chễm chệ trên trang nhất tiêu đề Hot của toàn mạng xã hội.
Chương 1:
1.
Giường sập rồi.
Một tiếng "ầm" vang lên, động tác của Thẩm Tu Viễn khựng lại. Mồ hôi nhỏ xuống xươ/ng quai xanh của tôi, nóng hổi.
Anh rút thân rời đi. Rút khăn giấy, lau tay, từng ngón tay một, lau rất kỹ càng, rất tao nhã. Cứ như vừa đi xong t.h.ả.m đỏ, chứ không phải vừa mới "làm" tôi xong.
Tôi nằm đó, thở dốc. Không khí nhớp nháp, toàn là mùi vị của anh. Mùi tuyết tùng, mùi mồ hôi, và cả những thứ khác.
Buồn nôn.
Phiền phức.
Tôi đ/á văng chăn, ngồi bật dậy tìm quần. Chiếc quần nhăn nhúm thành một đống dưới sàn. Tôi dùng lực nhặt lên tròng vào, tiếng khóa kéo "xoạch" một cái kéo lên.
"Thẩm Tu Viễn." Giọng tôi khàn đặc. Do anh đ.â.m đấy.
Anh ngước mắt. Sau lớp kính, hơi nước chưa tan, chỉ có ôn nhu, bình thản.
Giả tạo vô cùng.
"Hửm?"
"Chán rồi." Tôi nói. "Đến đây thôi."
Im lặng. Tiếng điều hòa đang chạy "vù vù". Động tác lau tay của Thẩm Tu Viễn dừng lại, tờ khăn giấy bị bóp ch/ặt trong lòng bàn tay anh.
Anh nhìn tôi trong năm giây. Sau đó, anh mỉm cười. Ánh mắt lạnh như băng, nhưng khóe miệng lại cong lên, "Chán rồi?" Anh lặp lại, giọng rất nhẹ.
Tờ khăn giấy bị ném vào thùng rác. Anh bước về phía tôi, một bước, hai bước... Không có tiếng động, vì t.h.ả.m rất dày. Nhưng lưng tôi lạnh toát, muốn lùi lại. Gót chân chạm vào bàn trang điểm, lạnh buốt, không lùi được nữa.
Anh dừng lại trước mặt tôi. Quá gần, gần đến mức tôi thấy được hơi sương ẩm ướt trên lông mi anh.
Anh giơ tay, đầu ngón tay chạm vào mặt tôi. Tôi rùng mình.
"Giang Diễm." Anh gọi tôi, giọng nói lạnh như băng, "Trò chơi là do em bắt đầu. Nhưng kết thúc..." Anh cúi người, hơi nóng phả vào vành tai tôi: "... Phải do tôi quyết định."
Hơi thở tôi nghẹn lại. Anh lùi ra, chỉnh lại măng sét áo, sau đó lấy điện thoại ra mở khóa, bấm vài cái. Màn hình xoay lại, đối diện với tôi.
Tôi cúi đầu, nhìn rõ mồn một. M/áu trong người đóng băng ngay lập tức.
Ảnh, là ảnh lúc nãy, và ảnh của mỗi đêm trước đó. Ga giường lộn xộn, cổ chân ửng đỏ của tôi, tấm lưng căng ch/ặt của anh. Góc chụp kín đáo nhưng đủ rõ ràng. Rõ ràng đến mức bất cứ ai nhìn vào cũng biết chúng tôi đang làm gì.
Tôi đột ngột ngẩng đầu, đồng t.ử chấn động. Anh thu điện thoại lại, mỉm cười với tôi. Ôn nhu như ngọc, "Hẹn gặp lại trên trang nhất ngày mai. Tiểu hỏa sơn (núi lửa nhỏ) của tôi."
2.
Tôi mạnh bạo đẩy anh ra. Lực rất lớn, anh không phòng bị nên lùi lại nửa bước. Trong gương, mắt tôi đỏ ngầu, tóc tai bù xù, trên cổ đầy những vết tích.
"Thẩm Tu Viễn, anh dám?" Giọng tôi r/un r/ẩy dữ dội, nhưng không phải vì sợ, mà vì đi/ên tiết.
Anh lại cười. Đưa tay chỉnh lại cổ áo bị tôi kéo lệch. Động tác dịu dàng như người tình, "Cứ thử xem."
Ba chữ, nhẹ hẫng. Nhưng đ/è nặng lên tim tôi cả ngàn cân. Tôi chằm chằm nhìn anh. Gương mặt này, ôn nhu, tuấn tú, được vô số người tôn thờ như thần thánh, giờ đây tôi chỉ muốn x/é x/á/c ra. Nhưng tôi không thể.
Những bức ảnh đó... những video đó... Chỉ cần lộ ra một cái thôi, Giang Diễm tôi coi như xong đời. Đỉnh lưu? Chỉ là hoa tàn ngày cũ mà thôi. Anh luôn nắm thóp tôi rất chuẩn.
"Tại sao?" Tôi nghe thấy mình hỏi, giọng khô khốc.
Anh nghiêng đầu, đôi mắt sau lớp kính cuối cùng cũng lộ ra một chút hoang mang thực sự. Như thể tôi vừa hỏi một câu ngớ ngẩn.
"Tại sao?" Anh lặp lại, đầu ngón tay lướt qua vành tai vẫn còn nóng rẫy của tôi, "Giang Diễm, là em bắt đầu trước."
"Vào cái đêm anh đoạt giải là em đã uống say, rồi leo lên giường của anh."
"Là em túm cà vạt của anh rồi nói: 'Thẩm lão sư, giả vờ cái gì chứ?'."
"Là em nói, như vậy mới kí/ch th/ích."
"Giờ dùng xong rồi, liền muốn vứt bỏ? Giang Diễm, thế gian này không phải mọi chuyện đều có thể tùy ý em đâu."