Cả hai đồng thời ngơ ngác. Tôi nghiêm túc nói: "Trái tim tôi không thể chỉ chứa một mình ai cả. Có nghĩa là, Thích Uẩn Hoài vẫn là chồng tôi, tôi không muốn ly hôn."

Nói xong, tôi bổ sung một câu: "Nếu cậu không chấp nhận được, cậu có thể rời đi bất cứ lúc nào."

Sắc mặt hai người họ thay đổi vô cùng phong phú. Tôi biết mình rất ích kỷ, cũng biết điều này không công bằng. Nhưng tôi thấy sướng. Vì thế, tôi cho họ thời gian để tiếp nhận và tiêu hóa sự thật này.

21.

Ba chúng tôi c/ắt đ/ứt liên lạc khoảng hai, ba ngày gì đó. Tôi vẫn tham gia một buổi dạ tiệc như thường lệ. Đáng lẽ Thích Uẩn Hoài sẽ đi cùng tôi với tư cách là chồng, nhưng nghĩ bụng chắc anh vẫn chưa tiêu hóa xong chuyện kia, nên tôi đi một mình cho xong.

Vừa chào hỏi xong với một khách hàng cũ, tôi đã thấy một Thích Uẩn Hoài đang đi tới. Hửm... Một cảm giác rất kỳ lạ. Bảo non không hẳn là non, bảo già cũng chẳng phải già. Nhưng vừa mở miệng, tôi biết ngay đó là ai.

"Ôn Du, anh chẳng thèm gọi tôi..." Giọng điệu đầy ủy khuất này. Là Thích nhỏ.

Chắc anh đang bắt chước dáng vẻ của Thích lớn, vuốt tóc ngược ra sau, ăn mặc theo phong cách trưởng thành. Thích nhỏ tiến lại khoác tay tôi.

Đúng lúc có một cô bạn người nước ngoài đến trò chuyện, tôi chủ động giới thiệu: "Đây là bạn trai tôi."

Thích nhỏ rất không hài lòng với cách gọi này, nhưng trước mặt người ngoài, anh đành phải ngậm ngùi thừa nhận. Tôi nén cười, vờ như không thấy.

Lúc Thích nhỏ đi vệ sinh, tôi ngồi một bên nghỉ ngơi. Không lâu sau, có một người ngồi xuống cạnh tôi. Tôi nheo mắt nhìn. Thích... Uẩn Hoài?

Cảm giác của tôi lúc này chẳng khác gì nhìn thấy m/a. Bởi vì Thích Uẩn Hoài lúc này lại ăn mặc cực kỳ trẻ trung. Tôi có chút không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chưa kịp phản ứng thì cô bạn người nước ngoài ban nãy đã quay lại. Cô ấy kinh ngạc thốt lên: "Ồ! Bạn trai của cậu để kiểu này cũng đẹp trai quá!"

Tôi cảm nhận được lực siết ở eo tăng lên, vội vàng lắc đầu: "Không không không, đây là chồng tôi."

Cô bạn kia hoang mang tột độ: "Người Trung Quốc các cậu lạ lùng thật đấy. Đây là một kiểu... thú vui riêng của hai người sao?"

Tôi: "..."

Có lẽ Thích lớn đã đe dọa Thích nhỏ, nên Thích nhỏ mãi đến khi tiệc tàn mới xuất hiện. Lúc lái xe về, hai người lại tranh cãi xem ai được ngồi ghế phụ. Tôi hết chịu nổi, đuổi cả hai xuống ghế sau.

Tôi hỏi: "Về nhà không?"

Cả hai đồng thanh: "Về."

Tôi nhướng mày: "Xem ra hai người chấp nhận rồi?"

Thích nhỏ: "Tôi không thèm chấp cái lão già này."

Thích lớn: "Anh vốn dĩ luôn rộng lượng."

Tôi mỉm cười: "Ừm."

Họ cãi vã, họ làm lo/ạn, họ chê bai lẫn nhau. Nhưng họ cũng đang học cách để cùng yêu một người.

[Hết]

Mình giới thiệu một bộ truyện khác do nhà mình đã up lên web Dammy ạ:

TÔI DÙNG ẢNH GIẢ CÂU KIM CHỦ

Tôi là nam phụ hám tiền, cậy sủng mà kiêu trong một bộ truyện đam mỹ.

Để ôm được đùi lớn, tôi đã dùng ảnh của cậu bạn cùng phòng để "câu" được Thái t.ử gia giới kinh thành.

Trong thời gian yêu đương qua mạng, tôi tiêu tiền như rác. Ngày nào cũng thèm khát thân thể anh, ép anh phải gửi ảnh cơ bụng cho xem.

Cho đến khi anh vừa chuyển thêm cho tôi 10 vạn tệ tiền tiêu vặt, vừa mở lời đề nghị gặp mặt, trước mắt tôi đột nhiên hiện đầy các dòng bình luận.

【Cái tên pháo hôi hám tiền gh/ê t/ởm này bao giờ mới c.h.ế.t thế? Dùng tr/ộm ảnh của Thụ chính để lừa Công chính yêu đương qua mạng, còn dám mặt dày tiêu tiền của người ta, đúng là khiến người khác buồn nôn về mặt sinh lý!】

【Vừa thích làm mình làm mẩy vừa tham lam, Công chính sớm đã chán gh/ét nó rồi!】

【Chỉ cần nó dám gặp mặt, Công chính sẽ vạch trần bộ mặt thật của nó ngay lập tức, cuối cùng bị cư dân mạng truy tìm danh tính, b/ạo l/ực mạng cho c.h.ế.t tươi!】

【Lúc lừa tiền thì ra đò/n rất nặng, lúc lộ tẩy thì sống c.h.ế.t khó lường!】

Tay tôi run b/ắn, lập tức rén ngang. Tôi vội vàng đòi chia tay ngay tức khắc.

Giây tiếp theo, đối phương gửi tới địa chỉ IP máy tính của tôi. Giọng điệu lạnh thấu xươ/ng:「Bé cưng, trốn cho kỹ vào.」

「Để tôi tìm được, tôi sẽ làm c.h.ế.t em.」

01.

Ánh đèn huỳnh quang trên trần ký túc xá sáng choang, hắt lên gương mặt trắng bệch của tôi.

Tôi trợn tròn mắt, nhìn những dòng bình luận đang trôi lơ lửng:【Ha ha cười c.h.ế.t mất, thằng hèn nhát kia sợ tè ra quần rồi chứ gì! Công chính là học thần hệ máy tính, tra IP chỉ là chuyện trong một nốt nhạc.】

【Lại còn dùng ảnh của bạn cùng phòng? Chính chủ người ta sắp gặp Công chính đến nơi rồi, nó tính là cái thứ gì chứ?】

【Thái t.ử gia gh/ét nhất là bị người ta dắt mũi, đợi sau khi lộ bộ mặt thật, anh ấy sẽ chỉnh cho nó tan nát như x/á/c pháo.】

Tay tôi run càng dữ dội hơn, điện thoại suýt thì cầm không vững. Gần như là phản xạ tự nhiên, tôi đi/ên cuồ/ng chọc vào màn hình để thu hồi tin nhắn.

Sau đó gõ chữ với tốc độ ánh sáng:【Huhu anh ơi em sai rồi!】

【Vừa rồi em chỉ thử lòng anh thôi! Xem anh có thật lòng yêu em không ấy mà!】

Đối phương không trả lời. Tôi nghiến răng, nhấn giữ phím ghi âm.

Bóp giọng thật thanh, dùng tông điệu vừa ngạc nhiên vừa thẹn thùng: "Anh lo lắng như vậy làm em cảm động quá đi mất~!"

"Vừa rồi chỉ là đùa với anh chút thôi mà, sao em nỡ thật sự chia tay với anh được chứ?" Gửi tin nhắn đi xong, tôi rùng mình một cái vì nổi da gà.

Đối phương trả lời ngay lập tức:【Thế à?】

【Vậy thì tôi yên tâm rồi.】

Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm, còn chưa kịp lau mồ hôi. Anh lại gửi thêm một câu:【Nếu đã vậy, ngày mai gặp mặt nhé?】

【Ngay cạnh trường các em, tôi đã đặt nhà hàng rồi.】

Đầu tôi n/ổ "uỳnh" một cái, sợ đến mức bật dậy khỏi giường như lò xo. Gặp mặt là c.h.ế.t chắc đấy anh Hai ơi!

Tôi lập tức gửi tin nhắn thoại với vẻ đầy ủy khuất để ngăn cản: "Không cần đâu anh ơi! Dạo này em phải thi lấy chứng chỉ, bận đến hói cả đầu rồi."

"Bây giờ anh qua đây em cũng không có thời gian tiếp anh, vả lại nhìn thấy anh chắc chắn em sẽ bị phân tâm mất."

"Đợi em thi xong, người đầu tiên em gặp sẽ là anh! Có được không nè?"

Tiện tay, tôi gửi một tấm ảnh chụp trước gương. Không lộ mặt, chỉ chụp vòng eo. Cơ bắp săn chắc, thon gọn, toát ra một sự quyến rũ lờ mờ.

Tôi: 「Anh xem, dạo này em g/ầy đi bao nhiêu này.」

Gửi xong, tôi nhắm nghiền mắt lại. Tim đ/ập thình thịch.

Trên màn hình nhanh chóng hiện ra câu trả lời của anh:「Được. Chú ý nghỉ ngơi, đừng để mệt quá.」

Giây tiếp theo, điện thoại lại rung lên.

【Alipay thông báo: Đã nhận 100,000 tệ.】

Bùi Thanh Hằng: 【Đi ăn cái gì ngon ngon mà bồi bổ đi.】

Nhìn dãy số dài dằng dặc kia, mắt tôi sáng rực lên ngay tức khắc, quên sạch sành sanh kết cục c.h.ế.t t.h.ả.m của mình trong đống bình luận vừa rồi.

Tôi lập tức chia sẻ đường link giỏ hàng đã tích lũy từ lâu qua đó. Kèm theo một biểu tượng cảm ơn đáng thương:「Anh ơi, người ta muốn cái này cơ.」

Đối phương không phản hồi.

Một phút sau, điện thoại hiện lên một thông báo:【Đối phương đã thanh toán toàn bộ giỏ hàng cho bạn.】

Tôi đổ gục xuống giường, sung sướng lăn lộn mấy vòng:「Anh nhà là nhất!」

Nhưng bình luận lại trôi qua lần nữa:【Cái loại "đào mỏ" này đúng là gh/ê t/ởm thật sự! Không có tiền thì tự đi mà ki/ếm chứ?】

【Nhìn mà tôi tức muốn n/ổ phổi, dùng tr/ộm ảnh của Thụ bảo bối để lừa tiền, nó mà kết cục không t.h.ả.m thì tôi thoát fan luôn!】

【May mà nó chỉ là một đứa pháo hôi làm công cụ, chỉ cần Công chính gặp được Thụ bảo bối sẽ thấy em ấy khác hẳn với những người khác, bắt đầu nghi ngờ, bắt đầu điều tra kỹ lưỡng, cuối cùng sự thật sẽ phơi bày.】

【Nam phụ cứ tiêu xài đi, giờ mày đắc ý bao nhiêu thì đại kết cục bị Công chính hành hạ t.h.ả.m bấy nhiêu!】

……

Tôi bĩu môi, lặng lẽ trợn trắng mắt với không trung. Những dòng bình luận này m/ắng nhiếc đ/ộc địa như vậy, chẳng qua cũng chỉ là vì gh/en tị mà thôi. Cứ thử cho bọn họ vào diễn hai tập xem, bảo đảm không thốt ra được những lời này đâu.

Dù sao thì có ai lại thực sự từ chối được một anh chàng đẹp trai nhà giàu, vừa là "máy rút tiền" vừa ra tay hào phóng chứ?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm