Cậu nhìn từng người.
“Tôi không biết một mối qu/an h/ệ bốn người sẽ đi được bao xa. Nhưng tôi muốn tiếp tục, không phải vì đứa bé, không phải vì cân bằng năng lượng, cũng không phải vì thấy có lỗi.”
“Tôi muốn vì chính các anh.”
Tạ Vô Trần đặt tay lên bản thỏa thuận.
Lục Đình Chu ký tên trước.
Cố Trầm Uyên là người cuối cùng cầm bút. Chữ hắn mạnh đến mức gần như rạ/ch thủng giấy.
“Ta vẫn không thích chia sẻ.”
Tô Hoài An cười:
“Không ai yêu cầu anh thích.”
“Nhưng ta sẽ thử không gi*t người.”
“Đây đã là tiến bộ lớn.”
Ngày thứ mười bảy, vùng giao thoa mở ra giữa bầu trời thành phố.
Ba thế giới tràn tới như ba dòng lũ.
Cố Trầm Uyên đứng phía Đông, dùng dị năng cố định khe nứt mạt thế.
Tạ Vô Trần dựng ki/ếm trận phía Tây, chặn linh khí bạo lo/ạn.
Lục Đình Chu kết nối mạng lưới tinh thần của Cục Quản lý với hàng nghìn thiết bị từ đế quốc.
Tô Hoài An đứng ở trung tâm trận pháp, hai tay đặt lên bụng.
Nhiệm vụ của cậu không phải hy sinh.
Cậu phải gọi tên từng người, giữ họ không bị hòa tan trong một cơ thể chung.
Quá trình bắt đầu.
Ba thân thể dần tan thành những điểm sáng. Dị năng, linh lực và sóng tinh thần va chạm dữ dội, khiến cả trận pháp rung lên.
Trong biển ý thức, ký ức của ba người trộn lẫn.
Cố Trầm Uyên nhìn thấy ba trăm năm Tạ Vô Trần ngồi dưới trăng.
Tạ Vô Trần nghe đoạn ghi âm Lục Đình Chu đã nghe suốt mười bảy năm.
Lục Đình Chu cảm nhận sáu năm Cố Trầm Uyên đào bới từng đống đổ nát để tìm một người.
Sự th/ù địch không biến mất, nhưng lần đầu họ thật sự hiểu hai người còn lại đã yêu Tô Hoài An thế nào.
Một luồng sức mạnh bất ngờ bùng lên, suýt nuốt mất ý thức Cố Trầm Uyên.
Tô Hoài An gọi:
“Cố Trầm Uyên, anh từng làm ch/áy chiếc nồi đầu tiên trong nhà tôi.”
Giọng hắn từ trong ánh sáng vọng ra:
“Ta nhớ.”
Ý thức hắn ổn định.
Thần h/ồn Tạ Vô Trần bắt đầu tan vào ki/ếm ý.
“Tạ Vô Trần, huynh từng đ/âm đầu vào cửa kính mà vẫn giả vờ không đ/au.”
Một tiếng thở dài rất khẽ vang lên:
“Đệ có thể quên chuyện đó.”
“Không thể.”
Thần h/ồn y trở lại.
Biển tinh thần của Lục Đình Chu bị dữ liệu vô hạn kéo đi.
“Lục Đình Chu, anh từng cấm tôi ăn quá ba quả mận một ngày.”
“Tôi đã nâng lên năm quả.”
“Vậy tự mình trở về mà sửa bảng.”
Ánh bạc trong trận pháp sáng lên.
Ba ý thức cùng lúc bắt được giọng cậu.
Tiểu Tinh trong bụng phát ra một nhịp d/ao động mạnh, trở thành tín hiệu đồng bộ cuối cùng.
Ánh sáng bùng n/ổ.
Khi mọi thứ lắng xuống, trước mặt Tô Hoài An chỉ còn một người đàn ông.
Cơ thể mới cao lớn, đường nét gương mặt mang đặc điểm của cả ba nhưng không hoàn toàn giống bất kỳ ai. Khi mở mắt, đồng tử lần lượt chuyển qua đen sẫm, trong suốt rồi bạc lạnh.
Cơ thể ấy loạng choạng quỳ xuống.
Tô Hoài An không dám chạm ngay.
“Cố Trầm Uyên?”
Đôi mắt tối lại.
“Ta ở đây.”
“Tạ Vô Trần?”
Khí chất trở nên thanh lãnh.
“Ta ở đây.”
“Lục Đình Chu?”
Đồng tử ánh bạc.
“Ba ý thức đ/ộc lập. Ký ức hoàn chỉnh. Quá trình hợp nhất thành công.”
Tô Hoài An thở phào, cúi xuống ôm lấy họ.
Cơ thể chung cứng lại.
Cánh tay phải muốn ôm eo, cánh tay trái muốn vuốt tóc, còn đầu không biết nên nghe ai để cúi xuống.
Tô Hoài An vừa khóc vừa bật cười.
“Vừa sống lại đã tranh quyền điều khiển?”
Ba giọng nói vang lên trong đầu cậu, không ai chịu nhận lỗi.
## Chương 9: Một thân thể, ba ông chồng
Sau khi hợp nhất, ba thế giới dần trở lại quỹ đạo.
Cơ thể chung trở thành điểm neo đại diện cho cả ba nam chính, trong khi các cánh cổng giữa bốn thế giới được Cục Quản lý kiểm soát nghiêm ngặt.
Sự hy sinh của ba người là thật.
Họ không thể lấy lại thân thể cũ, không thể cùng lúc xuất hiện bên ngoài và phải học cách chia sẻ từng động tác nhỏ.
Ngày đầu, Cố Trầm Uyên giữ quyền kiểm soát suốt mười sáu giờ vì hắn tỉnh trước.
Tạ Vô Trần cưỡng ép đổi người khi cơ thể đang nấu ăn, khiến người cầm d/ao bỗng quên cách dùng bếp điện.
Lục Đình Chu tiếp quản để c/ứu chiếc chảo, nhưng việc đầu tiên hắn làm lại là mở báo cáo thiệt hại.
Bữa tối hôm ấy chỉ còn đồ ăn ngoài.
Ngày thứ hai, Lục Đình Chu lập một lịch phân chia dài hai mươi trang.
Cố Trầm Uyên x/é trang đầu.
Tạ Vô Trần th/iêu trang cuối.
Ngày thứ ba, ba người tranh quyền khi đang bước xuống cầu thang. Chân trái muốn đi, chân phải muốn dừng, kết quả cả cơ thể ngã xuống thảm.
Tô Hoài An đứng trên đầu cầu thang, cuối cùng không chịu nổi.
“Dừng hết lại.”
Ba ý thức lập tức im lặng.
Cậu lấy một tờ lịch, dán lên tủ lạnh.
“Cố Trầm Uyên phụ trách thứ Hai và thứ Năm.”
“Tạ Vô Trần phụ trách thứ Ba và thứ Sáu.”
“Lục Đình Chu phụ trách thứ Tư và thứ Bảy.”
“Chủ nhật là ngày tôi nghỉ. Không ai được lấy lý do gì để kéo tôi đi hẹn hò, tranh cãi hay xử lý mâu thuẫn tình cảm.”
Cố Trầm Uyên hỏi:
“Tại sao Chủ nhật không có ai?”
“Vì tôi chỉ có một người nhưng phải đối phó ba người. Tôi cần nghỉ.”
Tạ Vô Trần đề nghị chia ngày Chủ nhật thành ba phần.
Lục Đình Chu còn tính được mỗi người hai giờ mười ba phút.
Tô Hoài An dùng bút đỏ viết thêm:
“Ai vi phạm lịch sẽ bị tước quyền kiểm soát một tuần và trông con ban đêm sau khi con ra đời.”
Cả ba lập tức chấp nhận.
Ngoài lịch, họ còn thống nhất năm nguyên tắc: không tự ý đổi người giữa buổi hẹn, không chiếm thời gian của nhau, không đọc vùng ký ức riêng tư, không đổ lỗi bằng câu “lúc đó không phải tôi điều khiển”, và mọi hành động thân mật đều cần Tô Hoài An đồng ý.
Cố Trầm Uyên thử lách luật bằng cách không ngủ vào tối thứ Năm.