Tôi Ác Lắm!

Chương 15

17/10/2025 20:13

Khi nhắc đến quá khứ, Kỷ Thầm dần thả lỏng người.

Anh thỉnh thoảng vuốt ve vành tai tôi, đột nhiên hỏi: "Kỷ Hồi, em định giam anh cả đời sao?"

Tim tôi thắt lại, đ/au nhói.

Cả đời ư? Tôi làm gì có thứ xa xỉ ấy, nhưng tôi thật lòng muốn nh/ốt anh trong kiếp này của tôi, không phải cả đời anh.

Thấy tôi im lặng, anh quay đầu nhìn thẳng vào mặt tôi lặp lại câu hỏi, lần này diễn đạt khác đi:

"Vậy khi nào em sẽ chán anh? Cho anh một hạn định đi."

Anh hỏi tự nhiên như thể mình chỉ là tù nhân chờ ngày mãn hạn, bình thản tính toán ngày được tự do.

Tôi úp mặt vào ngựk anh, cố giữ giọng điệu vô tư vô lo:

"Yên tâm đi anh, sớm sẽ thả anh về."

Lời nói m/ập mờ của tôi lại được anh nghe rõ mồn một.

Cánh tay ôm tôi khựng lại, không hề có sự giải thoát hay vui mừng như tôi tưởng tượng.

Anh trai im lặng rút tay khỏi vai tôi, xoay người quay lưng lại, để mặc tôi với dáng vẻ lạnh lùng xa cách.

"Anh?"

Cuối cùng tôi cũng rón rén áp sát, nhẹ nhàng ôm anh từ phía sau.

Anh không đẩy ra nhưng cũng chẳng quay lại ôm tôi như mấy ngày trước.

Chúng tôi duy trì tư thế ấy, giữa hai người như có bức tường vô hình.

Tiếng báo của hệ thống vang lên: [Nhân vật chính Bùi Đảo đã c/ắt đ/ứt chuỗi vốn cuối cùng của bạn. Công ty sẽ tuyên bố phá sản. Xin chuẩn bị thúc đẩy tình tiết cuối cùng.]

"Ừ." Tôi nhẹ đáp lại trong đầu.

Nửa đêm, tôi chầm chậm lăn sang phía anh trai, nép vào lòng anh.

Trong cơn mơ màng, anh chau mày, vô thức ôm tôi sát hơn vào ngựk.

Cử chỉ vô thức này suýt khiến tôi sụp đổ.

Tôi nói dối đấy, trước ly biệt, tôi nào có rộng lượng.

Tôi không đủ cao thượng, tôi ích kỷ, tham lam, không nỡ buông tay.

Sao thời gian lại ít ỏi thế? Sao có thể ngắn ngủi đến vậy?

Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút bên anh trai đều như cát chảy qua kẽ tay, dù cố gom ch/ặt vẫn chỉ thấy chúng trôi tuột mất, để lại nỗi hoang mang trống rỗng.

Tôi thật sự không nỡ rời xa anh trai, vô cùng, vô cùng, vô cùng không nỡ.

Tôi nuốt nghẹn, thì thầm: "Anh ơi, em phải đi rồi."

Chúng ta sẽ vĩnh viễn cách xa.

Anh sẽ ổn thôi, sẽ thoát khỏi số phận phản diện, sẽ có cuộc đời dài lâu cùng các nhân vật chính của thế giới này.

Giờ đây mỗi lần nhìn nhau đều là lần cuối.

Thế nên tôi mở to mắt, nhìn chằm chằm anh suốt đêm dài.

Khắc sâu hình bóng anh vào tận tâm h/ồn, mang theo sang kiếp sau.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm