Tối hôm ấy, Qua Vĩ bày nồi lẩu trong sân nhỏ để đón gió tẩy trần cho hai vị khách từ xa tới. Trong làn khói bốc nghi ngút, Đường Tĩnh và Lục Ninh ăn uống vui vẻ, còn tâm trí tôi lại dán ch/ặt vào x/á/c ch*t nam giới trên núi hoang.
"Chị Mai, sao trông chị nhiều tâm sự thế?" Qua Vĩ đưa tôi đĩa nước chấm.
Tôi gi/ật mình tỉnh táo, gượng ép nở nụ cười giả tạo: "Đang nghĩ xem quay thế nào để bộ phim được ấn tượng."
"Chị cứ tự nhiên như mọi ngày thôi, bọn em cần sự chân thật, tự nhiên." Lục Ninh cố trấn an tôi.
"Ừ, ừ!" Tôi qua loa đáp lại.
Chúng tôi vốn chẳng mấy thân thiết, kể cả giữa tôi và Qua Vĩ. Thế nhưng trong làn khói lẩu ấm áp, lại như những người bạn cũ đã quen nhau nhiều năm.
Chỉ có điều, tâm trí tôi vẫn không ngừng nghĩ về x/á/c ch*t trên núi kia.
Có lẽ chỉ là một người ch*t không liên quan? Sinh tử vốn là chuyện thường ngày. Nhưng cảnh sát nói, th* th/ể được phát hiện trong tòa nhà bỏ hoang trên núi.
Địa điểm thì đúng, nhưng giới tính lại sai.
Vậy x/á/c cô ấy đâu? Không thể nào tự mình rời đi. X/á/c ch*t nam kia là t/ai n/ạn, hay là có người cố tình sắp đặt?
Suy nghĩ rối như tơ vò, tôi cố dìm nỗi niềm trong men rư/ợu, liên tục nâng chén giả vờ vui vẻ.
Trong bữa ăn, Đường Tĩnh hỏi về mối qu/an h/ệ giữa tôi và Qua Vĩ.
Cậu ta bảo họ đoán.
Chị em? Mẹ con? Hay thậm chí... người yêu?
Những suy đoán càng lúc càng lố bịch, tôi vội ngắt lời: "Chỉ là nhân viên và ông chủ thôi. Nếu có gì hơn, thì cậu ấy là ân nhân của tôi, lúc tôi không nơi nương tựa, đã cho kẻ lang thang như tôi một chỗ dung thân.”
Qua Vĩ lại bảo tôi là linh vật của nhà nghỉ này, từ ngày tôi đến ở, công việc làm ăn khấm khá hơn hẳn.
"Ông chủ Qua, anh đã lập gia đình chưa?" Đường Tĩnh hỏi.
"Rồi, vợ tôi sắp sinh. Chúng tôi đã m/ua nhà ở huyện, cô ấy ở đó, còn tôi thì chạy hai đầu." Qua Vĩ đáp.
"Chúc mừng anh!” Đường Tĩnh nâng ly.
"Sao tôi chưa từng thấy em dâu đến nhà nghỉ nhỉ?" Tôi hỏi.
Thật lòng thì tôi rất tò mò, phụ nữ mang th/ai mười tháng chính là lúc tâm lý bất ổn nhất, cần chồng ở bên. Thế mà hình như ngoài dịp Tết, cậu ta rất hiếm khi về nhà. Kỳ lạ là khi nói về người vợ sắp sinh, tôi không thấy cậu ta có chút vui mừng nào, ngược lại còn thoáng thấy một tia chán gh/ét khó nhận ra.
Việc cậu ta không thích trẻ con… hình như có manh mối. Nhà nghỉ này vốn rất ít tiếp khách có trẻ sơ sinh, kể cả th/ai phụ. Tôi nhớ mang máng có lần một bà bầu tới thuê phòng, dù lúc đó vẫn còn trống phòng, nhưng cậu ta vẫn viện cớ từ chối.
Nhưng con ruột của mình, sao lại gh/ét?
Chắc tôi nhìn nhầm thôi.
"Hồi mới cải tạo nhà nghỉ, cô ấy có đến một lần, kết quả bị sẩy th/ai, suýt mất mạng. Từ đó cô ấy bảo nơi này khắc mình. Người nhà quê hay m/ê t/ín, nên chẳng chịu đến nữa."
Thì ra là vậy.
Lý do nghe có vẻ gượng ép, nhưng cũng tạm chấp nhận được.
Có lẽ vì men rư/ợu, hai phóng viên trẻ tuổi bắt đầu tò mò về quá khứ của tôi.
Họ hỏi tôi từ đâu tới, có con cái chưa, sao lại một thân một mình đến nơi này. Những câu hỏi có hơi xấc xược ấy, trong chén rư/ợu qua lại, lại hóa thành sự tò mò hiển nhiên.
Tôi hà hơi men, từ chối: "Chuyện cũ của tôi, nói ra hoang đường lắm."
Qua Vĩ bảo: "Không nên gọi là hoang đường, mà là từng trải."
Đường Tĩnh và Lục Ninh cũng khuyên tôi: "Khổ cực cũng được, hoang đường cũng được, đều đã qua cả rồi, quá khứ ấy sẽ khiến con người hiện tại của chị trở nên sâu sắc hơn, biết đâu còn khiến người khác đồng cảm."
Tôi không cưỡng lại được, như bị trúng bùa, gật đầu đồng ý: "Thôi được, nếu có thể làm tư liệu cho hai người, tôi sẽ kể. Coi như… để mấy cô gái trẻ lấy tôi làm gương, đừng đi vào vết xe đổ giống tôi.”
Thế là trên bàn ăn lặng lẽ xuất hiện máy quay và đèn chiếu sáng, ống kính đen ngòm chĩa thẳng vào tôi.
Men rư/ợu và màn đêm phóng đại d/ục v/ọng muốn giãi bày trong lòng tôi. Có lẽ lúc này đây, tôi không còn là chính mình, mà là một con rối bóng khổng lồ. Là cô ấy đang kể câu chuyện của cô ấy, chứ không phải câu chuyện của tôi. Những vui buồn xưa cũ, vốn đã bị thời gian nuốt chửng, lúc này lại mượn miệng tôi, chậm rãi nhả ra.
Tôi tên là Điêu Hồng Mai, qua cái tết này coi như là bốn mươi ba tuổi. Sinh ra ở Bắc Thôn, vùng giáp ranh giữa hai tỉnh. Ba mẹ mất sớm, tôi theo gánh rối bóng của ông nội đi khắp làng trên xóm dưới, hát cỗ đám m/a đám cưới, ăn cơm trăm nhà.
Tôi chưa từng tới trường, chưa từng cầm qua sách vở. Nhưng trong gánh hát có một lão sư phụ, ông ấy dạy tôi hát tuồng. Học tuồng thì phải biết chữ. Có một thời gian rất dài, tôi luôn nghĩ những chuyện trong kịch bản đều là thật, là lịch sử, là quá khứ, không có chút hư cấu nào.
Tôi học đạo lý qua từng vở kịch, học làm người. Trong kịch rối bóng có trung gian, thiện á/c, câu chuyện tuy quanh co nhưng đa phần đều là "á/c giả á/c báo, chỉ là sớm hay muộn"; "dẫu môn đăng bất đối, người có tình cuối cùng vẫn bên nhau”. Trong tuồng cũng có oan khuất, có kẻ vô tội phải ch*t oan, nhưng cuối cùng “th/ù sâu biển m/áu đều được báo, kẻ á/c ắt nếm á/c quả”. Người tốt thì “trọng lời hứa, giữ chữ tín, một lời đáng giá ngàn vàng, sau này ắt có phúc báo”…
Đó là những đạo lý tôi học được từ tuồng hát. Tôi từng thật lòng tin rằng đời người cũng phải như thế.
Con gái thôn tôi lấy chồng sớm, mười sáu mười bảy đã làm mẹ, chẳng có gì lạ. Chưa đủ tuổi thì không đăng ký kết hôn, nhưng chỉ cần bày tiệc cưới thì trong mắt người ngoài đã là vợ chồng đàng hoàng. Gánh hát trong mắt dân làng là ngành nghề hạng bét, nghệ nhân hát rối bóng dù trốn sau màn, không lộ mặt, thì rốt cuộc vẫn là con hát, không sạch sẽ.
Tôi kéo dài đến hai mươi hai tuổi mới lấy chồng, là một thầy giáo trong làng. Anh ta từng có vợ, người phụ nữ đó chê hắn nghèo, bỏ lại đứa con trai còn nhỏ, chạy theo người khác. Con gái nhà đàng hoàng, chẳng ai chịu vừa qua cửa đã làm mẹ kế. Anh ta ở góa hai năm, nhờ bà mối đến gánh hát hỏi cưới. Ông nội tôi nghĩ, người dạy học tuy nghèo nhưng hiểu lý lẽ, tính tình cũng không đến nỗi x/ấu. Chỉ cần vợ chồng đồng lòng, vẫn có thể sống được.
Thế là nhận sính lễ, để tôi về nhà anh ta ở.
Dù sao thì anh ta cũng đã thành chồng của tôi. Tôi học theo sự hiền đức của phụ nữ trong tuồng hát, hết lòng chăm sóc hai ba con anh ta. Đứa trẻ tính tình nh.ạy cả.m, sợ tôi có con đẻ rồi sẽ đối xử khác với nó. Ba nó thì cưng chiều, bắt tôi hứa trước mặt rằng suốt đời không sinh con, chỉ làm mẹ của mình nó.
Tôi đi đặt vòng tránh th/ai, giữ lời hứa ấy hơn mười năm. Nhưng sau này, người đàn bà kia quay về. Anh ta đón cô ta vào nhà, nói dù sao cũng là mẹ ruột của con, không thể bỏ mặc. Có lẽ do m/áu mủ ruột rà, đứa trẻ dần thân thiết với cô ta, họ giống như một gia đình ba người thật sự, còn tôi thì trở thành kẻ dư thừa chướng mắt.
Tôi từng nghĩ đến chuyện ly hôn, cho đến khi nghe anh ta thề thốt với cô ta, rằng anh ta chỉ cưới duy nhất cô ta, lấy tôi, chẳng qua là để có người chăm sóc đứa trẻ. Chúng tôi chưa từng làm đám cưới tử tế. Ngay cả giấy đăng ký kết hôn, cũng là năm đó anh ta dẫn tôi lên thành phố, giấu tôi, bỏ hai trăm tệ nhờ người làm giả.
"Anh và cô ta không được tính là vợ chồng. Vài ngày nữa anh sẽ đuổi cổ cô ta đi, một nhà ba người chúng ta sẽ sống thật hạnh phúc."
"Không được, cô ta không thể đi. Cô ta hát tuồng ở đám m/a đám cưới, ki/ếm được tiền, còn mang đồ ăn từ nhà chủ về. Con cần dinh dưỡng... Giữ cô ta lại, còn có ích."
Đêm đó, họ ôm nhau, tính toán cách vắt kiệt tôi, khiến tôi cam tâm tình nguyện nuôi sống cả gia đình họ.
Người đàn ông sống với tôi hơn mười năm, thậm chí còn bảo: "Cô ta ngốc lắm, đừng thấy họ Điêu mà tưởng tính khí điêu ngoa, thật ra mềm yếu dễ bảo lắm. Nếu cô ta không nghe lời, thì cứ cho cô ta hút chút th/uốc phiện, nghiện rồi biết đâu còn có thể dùng thân x/á/c cô ta ki/ếm tiền nuôi cả nhà."
Tôi tức đến phát khóc, nhưng không dám khóc thành tiếng, cắn môi đến chảy m/áu. Tôi tự nhận bản thân đã đối xử rất tốt với hai ba con họ, hết lòng hết dạ, không ngại khổ nhọc, nào ngờ lại bị họ tính toán hơn mười năm. Họ chẳng coi tôi là người nhà, thậm chí còn chẳng coi tôi là con người.
Đúng là giống chó hoang không thể thuần hóa!
Ông nội tôi mất, gánh hát cũng đổi người quản lý, chẳng ai quan tâm đến sống ch*t của tôi, chẳng ai giúp tôi đòi công lý. Tôi chợt nhận ra, tuồng là tuồng, đời là đời, rốt cuộc vẫn có khác biệt. Tôi ngây thơ giữ lời hứa, để rồi biến mình thành một trò cười cô đ/ộc.
Đêm càng về khuya, nước lẩu trong nồi đồng sôi sùng sục. Tôi nhìn vào ống kính, như đang nhìn lại quá khứ đục ngầu và ảm đạm của mình.
Con rối bóng khổng lồ này vừa diễn xong một vở tuồng. Trong mắt ba vị khán giả đều đẫm nước mắt, khẽ thở dài.
Tôi biết, họ đã nhập vai.
“Sau đó thì sao? Chị chưa từng nghĩ đến việc trả th/ù à?” Đường Tĩnh vừa nức nở vừa hỏi.
"Nghĩ chứ. Từng muốn phóng hỏa đ/ốt nhà, cùng họ đồng quy vu tận, cũng từng muốn bỏ th/uốc đ/ộc vào đồ ăn, tiễn họ xuống địa ngục." Giọng tôi nhạt nhẽo như người đứng ngoài cuộc.
"Nhưng anh ta có nói một câu rất đúng, tôi mang họ Điêu mà chẳng thể điêu ngoa. Hơn nữa, tôi không muốn vì mấy thứ rác rưởi đó mà mất mạng. Tôi sẽ đợi xem kết cục cuối cùng của họ ra sao."
Qua Vĩ rót đầy rư/ợu vào ly của tôi: "Chị Mai, chuyện đã qua rồi."
"Ừ, ừ, qua rồi."
Đêm ấy, tôi uống rất nhiều, uống đến mụ mị đầu óc, chìm vào giấc mộng xuân mê lo/ạn.
"Chị Mai, chị Mai…"
Trên đôi môi khô khốc của tôi, phủ lên hai cánh môi ướt át. Một bàn tay lạnh lẽo luồn vào trong vạt áo tôi. Tôi hoảng hốt, liều mạng vặn người, muốn trốn khỏi giấc mộng này.
Nhưng nếu đã là mơ thì cần gì phải trốn?
"Chị Mai, chị Mai, để tôi yêu chị, tôi muốn làm chị sướng."
Có người gọi tôi, hứa cho tôi khoái lạc.
Giấc mơ bắt đầu lo/ạn nhịp…
Vậy thì cứ lo/ạn đi...