Không chỉ cần những thứ này, tôi còn muốn anh cắn mạnh tuyến thể của tôi, hung hăng giày vò tôi — một omega nhỏ đáng yêu đơn thuần này.

“Không đủ, không đủ…”

Tôi khôi phục được chút sức lực, liền chống vai Lục Dự ngồi dậy, chớp mắt nhìn anh, đầy khao khát.

“Anh không muốn cắn tuyến thể của tôi sao?”

03

Lục Dự chắc chắn rất rất rất gh/ét tôi.

Tôi lại chui vào chăn, nắm hai ống th/uốc ức chế trong tay mà rơi nước mắt.

Một omega nhỏ chủ động cầu anh đ/á/nh dấu như vậy, anh lại từ phòng sách lấy ra hai ống th/uốc ức chế đưa cho tôi, ném thêm một tờ hướng dẫn sử dụng rồi chạy mất dạng, chỉ để lại đầy phòng mùi socola đen và cam.

Sao con người có thể lạnh lùng đến vậy!

Hay là tôi trông không hợp gu của anh?

Chẳng lẽ pheromone của tôi là mùi chồn hôi, chỉ là tôi tự thấy giống mùi cam thơm nên mới khiến anh bị xông chạy mất?

04

Tóm lại, để không bị kỳ phát tình hành hạ đến ch*t, tôi vẫn miễn cưỡng làm theo hướng dẫn mà tiêm th/uốc ức chế.

Chỉ là omega bình thường cần một ống, còn tôi cần gấp đôi liều.

Nói ra thì, thật ra tôi không phải sinh ra đã bị khiếm khuyết tuyến thể.

Hồi nhỏ ba tôi dẫn tôi đi làm thuê khắp nơi, có thể nói là không có chỗ ở cố định, nghèo đến mức khiến người ta kinh ngạc.

Nhưng ba tôi lại là một omega có ngoại hình rất xuất sắc.

Ngoại hình như vậy cộng với việc một mình nuôi con, gần như trở thành mục tiêu của đám alpha không có ý tốt.

Mỗi khi họ phát hiện ba dẫn tôi đi đâu, những mùi hăng, thô tục, khó ngửi đó sẽ vô lễ bao vây chúng tôi.

Vì vậy tôi chưa từng nhận được sự an ủi từ alpha là cha, ngược lại trong giai đoạn phát triển quan trọng của tuyến thể, tôi bị pheromone kém chất lượng làm tổn thương.

Cuối cùng biến thành một cái hố không đáy.

Một omega luôn khao khát pheromone an ủi.

Một omega khao khát được bạn đời đ/á/nh dấu thật mạnh.

Ba tôi mất rất sớm, trước khi đi, ông rất muốn nắm ch/ặt tay tôi, nhưng không còn sức, chỉ liên tục nói “xin lỗi”, lặp đi lặp lại cho đến khi tắt thở.

Nhưng tôi vốn không trách ông.

Ba đã nuôi tôi rất tốt, dù bản thân g/ầy gò vẫn nuôi tôi m/ập mạp, còn luôn chiều tôi làm những chuyện ngớ ngẩn.

Trong ký ức, dù ba buồn đến đâu cũng sẽ xoa đầu tôi, nói:

“Ngày mai m/ua kẹo cho con nhé.”

Vì vậy tôi cũng học theo ông, khi ông liên tục xin lỗi, nhẹ nhàng an ủi lại.

“Ngày mai con m/ua kẹo cho ba.”

05

Sáng hôm sau, tôi dụi đôi mắt sưng, lê bước đi về phía nhà vệ sinh.

Mà Lục Dự vốn luôn ra ngoài rất sớm hôm nay lại hiếm khi ngồi ở bàn ăn sáng.

Với suy nghĩ tạo qu/an h/ệ tốt không phải chuyện x/ấu, tôi miễn cưỡng nở nụ cười với anh, giả vờ như đêm qua không có chuyện gì khiến tôi buồn.

“Chào buổi sáng.”

Nhưng giọng lại khàn khó nghe vì đã khóc quá lâu.

“Ừ.”

Lục Dự còn tỏ ra bình thường hơn tôi, vẫn lạnh lùng như thường.

Anh uống một ngụm cà phê, không ngẩng đầu mà thông báo.

“Mấy ngày tới tôi không ở nhà.”

Tôi lập tức trợn to mắt, buột miệng:

“Cái gì?!”

Ch*t ti/ệt, bình thường tôi chỉ có thể dựa vào chút pheromone vô thức tản ra của anh để sống, anh không ở nhà thì tôi sống sao đây?

Chẳng lẽ ấn tượng tối qua tôi để lại cho anh tệ đến vậy sao?

Tệ đến mức anh phải ra ngoài ở một mình để chữa lành?

Nghĩ vậy tôi lại thấy buồn.

Nhưng tôi chỉ là omega kém chất lượng bị đem đi liên hôn, không có gì nổi bật, tính cách cũng không tốt, nói cho cùng không có tư cách yêu cầu anh điều gì.

Vì vậy tôi ép mình đổi vẻ mặt kinh ngạc, cố gắng giữ nụ cười.

“Ý tôi là, anh nhớ giữ gìn sức khỏe.”

Sau đó siết ch/ặt tay, đứng tại chỗ nhìn Lục Dự kéo vali phong cách tối giản rời đi.

06

Trong nhà cũ của gia đình họ Lục, Lục Phong khoanh tay đứng nhìn anh trai mình dọn dẹp phòng, mặt đầy bất lực.

“Không phải lúc trước anh nhất quyết giữ lấy cái omega nhỏ đó, nhất định đổi đối tượng liên hôn thành cậu ấy sao, kết quả mới mấy ngày đã đòi sống riêng?”

“Không phải sống riêng, cậu ấy sức khỏe không tốt.”

Lục Dự vừa dọn hành lý vừa giải thích.

“Tình trạng của tôi cậu cũng biết, nồng độ pheromone quá cao, hôm qua chỉ cho cậu ấy một chút, hôm nay trông đã rất tiều tụy.”

“Nếu muốn đ/á/nh dấu, phải truyền pheromone vào tuyến thể của cậu ấy.”

“Tôi không muốn làm cậu ấy bị thương.”

Lục Phong gãi đầu, bất lực nhìn bóng lưng chán nản của ai đó.

“Vậy anh đã giải thích với người ta chưa?”

“Chưa.”

Lục Dự chỉnh lại ga giường xong, uể oải nhìn chiếc nhẫn cưới không quá hoa lệ trên ngón áp út.

“Tôi lớn tuổi hơn cậu ấy, chất lượng pheromone cũng không tốt, nếu bị cậu ấy phát hiện, cậu ấy sẽ ly hôn với tôi.”

“Tôi không dám mạo hiểm.”

07

Lục Dự không ở nhà đối với tôi chính là tr/a t/ấn.

Lúc thật sự khó chịu tôi sẽ lén chui vào phòng anh ngủ, nhưng dì giúp việc trong nhà quá chăm chỉ, lần thứ hai tôi định làm lại trò cũ thì tuyệt vọng phát hiện chăn đã được giặt thơm phức, không còn một chút pheromone nào.

Vì vậy tôi vẫn không từ bỏ mà mở tủ quần áo của anh, hy vọng có bất ngờ.

Kết quả tên khốn này mang hết quần áo thường mặc đi, ngay cả một bộ đồ ngủ cũng không để lại.

Đã xui lại càng xui, ngày thứ ba anh không ở nhà, người cha alpha chưa từng quan tâm tôi cũng gọi điện, ý trong lời ngoài lời đều là mau sinh con, để sau này bị đ/á còn có vốn mà giữ lại.

Cúp điện thoại, tôi lại nhớ đến ba.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đổi Nhân Ngư Cũ Lấy Giao Nhân Mới

Chương 16
Trước khi qua đời, cha mẹ đã đặt mua cho tôi một nhân ngư để duy trì huyết mạch. Nhưng tôi sinh ra đã bị teo chân phải, vì thế nhân ngư của tôi vô cùng ghét bỏ tôi. “Loại tàn phế như cậu nên tránh xa tôi ra, cậu căn bản không xứng giao phối với tôi!” Sau khi Hứa Lạc Tinh lại một lần nữa đập phá đồ đạc, tôi hoảng loạn chạy ra khỏi nhà. Trong lúc lạc đường, tôi vô tình bước vào một thủy cung dưới biển sâu. Một chiếc đuôi cá màu bạc tuyệt đẹp vươn ra khỏi bể nước, quấn lấy eo tôi. Đôi mắt xanh trong veo của nhân ngư khẽ dẫn ánh nhìn tôi về tấm biển dựng bên cạnh: [Hàng lỗi, hoan nghênh đổi cũ lấy mới.] Trong mắt hắn ánh lên làn nước, phun ra một chuỗi bong bóng: “Chủ nhân… đưa tôi về nhà đi.” Đúng vậy, cũng nên thay nhân ngư trong nhà bằng một nhân ngư mới rồi. Nhưng khi tôi yêu cầu Hứa Lạc Tinh dọn đi, cậu ta lại dùng đuôi chặn trước cửa, hai mắt đỏ ngầu: “Cậu… chỉ vì nhân ngư hèn đó mà không cần tôi nữa sao?”
475
5 Khắc Sâu Chương 11
6 Gia Môn Hữu Hạnh Chương 13
8 Múa Triệu Hồn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sáng Tỏ Như Nguyện

Chương 8
Toàn kinh thành đều biết. Ta và tiểu thư phủ Thái Phó, tuy cùng ngày sinh nhưng lại cực kỳ bất hòa. Nàng ta ôn nhu đoan trang, danh tiếng văn tài vang xa. Ta thì múa đao cầm thương, bẩm sinh ngang ngược phóng khoáng. Nàng ta công khai hạ thấp ta trước hội thơ. Ta cố tình khiến nàng thất thế trên trường đua ngựa. Ai ngờ trong yến tiệc sau đó, nàng dạo khúc cầu hôn huynh trưởng của ta. Mưu tính làm chị dâu, muốn lấy vai vế đè đầu cưỡi cổ ta. May thay, thanh mai trúc mã Tiêu Kỳ Niên gợi ý: "Hãy gả cho ta, nàng sẽ là Thái tử phi, địa vị cao hơn ả. Sau này gặp mặt, ả chỉ còn nước quỳ lạy." Thế là ta đồng ý kết tóc. Ba năm sau, ta đã trở thành Hoàng hậu. Nhưng huynh trưởng đều tử trận, người đang thủ tiết tòng phu kia bỗng được phong Quý phi, cũng tiến cung rồi.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
1
Giang Châu Bồ Chương 15