Trọng Sinh Để Đoạt Thiên Hạ

Chương 5

13/03/2026 22:53

Tuy ta chưa hề trầy xước chút da th!t nào, nhưng sự kinh hãi cần có thì cũng không thể thiếu.

Vì thế ta thuận thế ngất xỉu trong lòng hoàng đế, nghe người phán quyết kết cục của trò hề này.

“Quách Dực hành thích không thành, hiện đã bị xử quyết. Truyền lệnh ch/ém đầu thị chúng, treo x/ác nơi cổng thành bảy ngày.

Thái phó dạy con không nghiêm, tước bỏ toàn bộ quan chức, lập tức tịch biên gia sản, trọn đời không được bước chân vào quan trường.”

“Quý phi đức hạnh thiếu sót, tước bỏ phong hiệu, giáng làm… quý nhân.

Tự kiểm điểm tại điện Triều Hoa, không có chiếu chỉ không được ra ngoài.”

Hạ Vũ Nhu nằm mơ cũng không ngờ rằng cái bẫy nhằm vào ta lại trở thành lưỡi d/ao quay ngược đ/âm chính mình, nhất thời ch*t lặng không nói nên lời.

Mãi đến khi ta cảm nhận được hoàng đế bế ta rời khỏi điện Cần Chính, lại đặt ta xuống chiếc giường quen thuộc.

Ta bật kêu một tiếng “Bệ hạ!”, giả vờ như vừa tỉnh lại.

“Bệ hạ có bị thương chỗ nào không? Mau để thần thiếp xem…”

Đôi mày u ám của đế vương cuối cùng cũng giãn ra đôi chút.

Hắn nắm lấy bàn tay đang hoảng hốt sờ soạng trên người mình của ta, khẽ thở dài.

“Hoàng hậu, chỉ có nàng là thật lòng lo lắng cho trẫm như vậy.”

“Tình cảnh khi nãy nguy hiểm, nàng còn trẻ như thế, nếu bị thương để lại s/ẹo thì sẽ theo nàng cả đời. Sau này tuyệt đối không được lấy thân mình mạo hiểm nữa, biết chưa?”

Ta giả vờ buồn bã, đôi mắt phượng cụp xuống.

“Bệ hạ là chê thần thiếp vô dụng, không bảo vệ được người sao?”

Người trước mắt bị lời ta dỗ dành đến vui vẻ, cúi người ôm ta vào lòng.

“Sao có thể chứ? Trẫm vĩnh viễn sẽ không gh/ét bỏ Yên nhi.”

Ta vùi trong long bào màu vàng sáng, lặng lẽ cong môi cười.

Đồ ng/u ngốc.

Khi đó đ/ao của thị vệ ngự tiền đã rời khỏi vỏ.

Ta chẳng qua chỉ làm bộ làm tịch, đâu thật sự muốn đỡ đ/ao thay ngươi.

“Yên nhi, trẫm quen biết nàng ta nhiều năm, nàng ta thật khiến trẫm thất vọng. Nàng ngàn vạn lần đừng…”

“Bệ hạ yên tâm, Yên nhi sẽ luôn ở bên người.”

Ta khẽ vỗ nhẹ lưng đế vương.

Ta sẽ luôn ở bên ngươi, cho đến khi tiễn ngươi xuống địa ngục.

Yên tâm đi, sẽ rất nhanh thôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
3 10 năm vây hãm Chương 10
4 LẨU ĐÊM Chương 8
5 Khỉ báo tang Chương 13
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
10 Thẩm Nam, Thẩm Nam Chương 09

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Phi Phượng Dẫn

Chương 8
Sau khi các cô con gái nhà họ Thẩm đến tuổi cài trâm, hàng năm vào lễ Thất Tịch đều phải tỉ thí thêu thùa trước từ đường. Năm nay, đề bài là "chim chóc". Mọi người đều trầm trồ trước con phượng hoàng sống động như thật trên tấm vải của tôi. Thế nhưng, mẹ lại trao chiếc kim ngọc đại diện cho người chiến thắng cho con gái của chú út là Thẩm Niệm Hy. "Thư Hoa, con phượng hoàng của con quá nặng mùi thợ thầy, đầy rẫy sự toan tính và thực dụng." Bà cầm lấy chiếc khăn chỉ thêu hai mũi, trông như một con vịt què của Thẩm Niệm Hy, vẻ mặt tràn đầy yêu chiều. "Vịt của Niệm Hy tuy thô vụng, nhưng lại toát lên vẻ thuần khiết của một thiếu nữ, năm nay vẫn là Niệm Hy thắng." Tôi không còn tranh cãi lý lẽ như những lần trước nữa, quay sang nói với thím: "Thím vẫn chưa nhìn ra sao, bà ấy đây là yêu ai yêu cả đường đi lối về đấy." Tôi kể lại chuyện cũ giữa chú út và mẹ tôi cho thím nghe. "Thím không thể sinh con, mà Thẩm Niệm Hy lại là đứa trẻ chú út bế từ bên ngoài về. Thím tự suy ngẫm đi."
0