Đồng Trần

Chương 2

16/05/2026 20:00

Con người khi ngủ thật ra không phải là hoàn toàn không có phản ứng với những kí/ch th/ích từ bên ngoài.

Nếu tôi cưỡng hôn Ứng Dữ Trần lúc anh đang tỉnh, có lẽ anh sẽ phẫn nộ mà đ/ấm tôi một cú.

Nhưng, nếu là lúc anh đang ngủ thì anh sẽ theo bản năng mà hé miệng ra.

Giống như lúc này đây.

Tôi như một chiếc xúc tu trơn trượt luồn lách vào trong, câu ra một tiếng hừ nhẹ không mấy tình nguyện của anh.

Tôi lập tức trở nên hưng phấn, chỉ đành khổ sở kìm nén hơi thở đang r/un r/ẩy của mình, trong niềm vui sướng vụng tr/ộm này, tôi thậm chí còn cảm thấy trái tim mình khẽ nhói đ/au.

Đó là kiểu đ/au đớn - khi rung động đến cực điểm mà không thể diễn tả thành lời, đành phải dùng hai chữ "đ/au đớn" để gọi tên - chính là kiểu đ/au như vậy.

Chợt, đầu lưỡi bị đẩy ra, người đàn ông đang bị tôi hôn đã có ý thức cắn ch/ặt khớp hàm lại.

Sống lưng tôi lạnh toát, bừng tỉnh lại, quả nhiên thấy Ứng Dữ Trần không biết đã mở mắt từ lúc nào, đang dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn tôi.

"Đủ chưa?"

Không đợi tôi kịp phản ứng, Ứng Dữ Trần đã dùng ngón cái và ngón trỏ kẹp ch/ặt lấy cổ tôi, dùng sức đẩy mạnh tôi về phía sau: "Cút ngay."

Tôi chật vật ôm lấy cổ mình, bắt đầu ho sặc sụa.

Đợi tôi hoàn h/ồn, Ứng Dữ Trần đã ngồi dậy, tựa lưng vào đầu giường.

Một điếu th/uốc được châm lên giữa những ngón tay anh, đốm lửa lập lòe lúc sáng lúc tối, khói trắng bắt đầu lượn lờ trong căn phòng mờ ảo.

…Phản ứng quá đỗi lạnh nhạt.

Phát hiện ra tôi lén lút hôn anh, phản ứng của anh vậy mà lại bình thản đến thế.

Tôi há miệng: "Anh......"

Anh liếc tôi một cái không chút biểu cảm, tôi lại đành ngậm miệng vào.

Rất rõ ràng rồi, anh chẳng có vẻ gì là bất ngờ cả.

Anh vẫn luôn biết rõ tình cảm tôi dành cho anh, biết tôi ôm ấp tâm tư gì với anh, nhưng anh chưa từng vạch trần điều đó.

Thế này thì tính là gì đây?

Là sự từ bi dành cho tôi sao?

Bỗng dưng tôi hơi buồn cười, và rồi tôi bật cười thành tiếng "xùy" một cái thật.

Nghe thấy tiếng động, Ứng Dữ Trần lại nhìn về phía tôi, màn khói mờ mịt khiến tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh, chỉ biết ánh mắt ấy rất lạnh lẽo, tuyệt đối chẳng phải sự từ bi gì cho cam.

Tôi nhắm mắt làm liều, gi/ật lấy điếu th/uốc từ tay anh, nói: "Nếu anh đã…"

Một tiếng "Lách cách" vang lên.

Ngọn lửa bùng lên từ chiếc bật lửa.

Ứng Dữ Trần châm một điếu th/uốc khác, c/ắt ngang lời tôi, hỏi một câu không đầu không đuôi: "Chuyện Phùng Duyệt Khả đào hôn hôm nay, là do cậu làm đúng không?"

Chương 2:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ai bảo anh ta là chó điên?

Chương 7
Đêm trước lễ đính hôn, người em song sinh bỏ trốn. Vì tiền, cha tôi ép tôi đóng giả em trai gả cho thiếu gia điên nhà họ Mộ. Lần đầu gặp mặt, hắn vừa rút con dao găm đẫm máu ra khỏi mắt kẻ khác. Khi tôi tưởng mình sẽ gục ngã dưới tay hắn, hắn lại e thẹn giấu dao sau lưng, khẽ cười: "Cô chính là phu nhân của ta?" Sau này, vị thiếu gia vốn ghét người khác đụng chạm ấy lại đòi ôm khi ngủ, đòi hôn lúc thức. Khi thiếu gia điên hóa thành thiếu gia ôn nhuận, em trai lập tức quay về. Nó nói: "Anh đơn giản chỉ là omega kém chất lượng, không xứng với hắn." Tôi nhìn Mộ Yến Cẩn - kẻ đã lâu không phát điên, mỉm cười buông tay. "Em à, chó không cần xích... liệu có còn là chó dại không?"
1.2 K
6 Ngôi Sao May Mắn Chương 11
9 Thai nhi báo thù Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm