Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 898: Có cái thù gì oán gì?

05/03/2025 17:47

Tiểu Loli nghe xong, nhất thời oa oa oa lau nước mắt, "Chủ nhân, Kiều Kiều phải ch*t rồi, không thể lại tiếp tục làm bạn đi theo ngài rồi. Sau này không có em ở bên cạnh ngài, ngài nhất định định phải ăn thật no, ngủ thật ngon nhé..."

Diệp Oản Oản có chút tan vỡ ráng nhịn cười, đây không phải là lời thoại trong kịch bản cung đấu m/áu chó mới vừa rồi hay sao?

Sau lưng Tiểu Loli, tên lính đ/á/nh thuê đang kh/ống ch/ế mấy người kia, vẫn cảm thấy có vẻ như khá quen, nhưng chung quy cũng không nhớ nổi ra được rốt cuộc đã gặp qua ở nơi nào...

Mặc dù cảm thấy mấy người này nhìn như quen mặt, nhưng hắn cũng không suy nghĩ nhiều, hoàn thành nhiệm vụ là quan trọng.

Lính đ/á/nh thuê thấy cảm tình giữa Tiểu Loli và Diệp Oản Oản dường như là tốt nhất, vì vậy ghìm ch/ặt cổ của nàng, sắc mặt âm vụ nhìn về phía Diệp Oản Oản trên ghế sa lon đối diện, u/y hi*p, "Diệp tiểu thư, chúng ta cũng không muốn gây thêm rắc rối, ta khuyên cô ngoan ngoãn phối hợp, tự giác đi theo chúng ta, nếu không, e rằng sẽ có thêm mấy mạng người ch*t không rõ lý do."

Diệp Oản Oản không tiếp tục để ý đến một đám tiểu yêu tinh đang bày trò kia, nhìn về phía tên lính đ/á/nh thuê cầm đầu, cố gắng moi ra nhiều tin tức hơn "Ai phái các ngươi tới?"

Từ cấp bậc cùng đẳng cấp của những người này mà xem, cùng với nhóm người lần trước xuất hiện khi nàng đụng xe trên đường lớn, khẳng định không phải là cùng một nhóm.

Thủ lĩnh từ trên cao nhìn nàng bằng nửa con mắt, "Vị tiểu thư này, ta nghĩ ngươi vẫn còn chưa hiểu rõ tình huống, chúng ta cũng không có nghĩa vụ phải trả lời câu hỏi của ngươi."

"Tư Minh Lễ? Hay là Tần Nhược Hi?" Diệp Oản Oản tiếp tục mở miệng.

Đối phương ánh mắt lạnh lùng, "Ta nói rồi, ta không có nghĩa vụ trả lời câu hỏi của ngươi!"

Nói xong thần sắc không kiên nhẫn liếc nhìn thời gian trên đồng hồ đeo tay, "Xin mời."

Diệp Oản Oản nhẹ giọng cười một tiếng, "Không nói cũng được, ta chẳng qua chỉ là muốn biết, là người nào có th/ù oán lớn như vậy với ca ca của các ngươi..."

"Ngươi có ý gì? Đừng mong kéo dài thời gian!" Thủ lĩnh lính đ/á/nh thuê đã hoàn toàn mất đi sự nhẫn nại, bàn tay trực tiếp công kích Diệp Oản Oản đang ngồi trên ghế sa lon.

Bất quá, vẫn còn chưa kịp đến gần thân thể của Diệp Oản Oản, lão quản gia liền ngăn cản, lướt đến trước mặt của Diệp Oản Oản, "Càn rỡ, không được vô lễ!"

Lính đ/á/nh thuê ánh mắt lạnh lẻo, "Lão bất tử, ngươi nghe mà không hiểu lời ta nói hay sao? Không muốn ch*t liền bớt nói nhảm, tránh ra cho ta! Còn mấy tên các ngươi nữa, tất cả đều cút qua bên kia xếp một hàng cho ta, tay ôm lấy đầu ngồi xong, chớ cản trở việc của ta!"

Một tên lính đ/á/nh thuê khác mặt đầy bất mãn mà nhìn mấy người trong phòng khách. Một tên bảo an hoàn toàn không dám phản kháng, một gã đầu bếp b/éo bưng một tô tôm hùm nhỏ nhìn có vẻ ngốc nghếch, một nữ hầu gái nhỏ cực kỳ đáng gh/ét cứ khóc lóc không ngừng, một lão đầu tử nhìn như sắp xuống mồ, "Xí, loại tôm tép nhỏ bé này, tùy tiện mướn vài tên c/ôn đ/ồ là được rồi, tìm lính đ/á/nh thuê làm gì. Ta ngay cả d/ục v/ọng động thủ cũng không có!"

Tên lính đ/á/nh thuê được gọi là Joe làm ra vẻ đầy miễn cưỡng, trực tiếp hướng về nam râu, được có là có giá trị vũ lực khá khá một chút trong đám người tấn công tới.

"Vèo…!!" một tiếng tiếng x/é gió lên.

Lại có thể... Đánh hụt...

Tên tiểu bảo an kia không biết rốt cục là làm động tác như thế nào, lại có thể cản được quả đ/ấm đang tung ra nửa đường của hắn.

Cùng lúc đó, một luồng sát ý lạnh lẽo, tuyệt đối không có khả năng xuất hiện ở trên người một tên tiểu bảo an, từ trên người hắn trút xuống…

Trực giác nhạy bén đối với nguy hiếm, khiến cho đáy lòng của Joe hiện lên một chút sợ hãi, "Ngươi... Ngươi..."

Bên cạnh, hai tên lính đ/á/nh thuê khác thấy vậy cau mày, "Joe, ngươi đang làm cái gì? Còn không mau nhanh giải quyết hắn!"

"Ta..." Lính đ/á/nh thuê dùng sức rút tay ra, vẫn như cũ không nhúc nhích, gấp đến độ mồ hôi lạnh trên trán đổ ròng ròng.

Nam râu một bên nắm ch/ặt nắm đ/ấm của lính đ/á/nh thuê, vừa hướng về phía vị nào đó ở bên cạnh hai tay đang ôm ng/ực xem kịch vui, "Ai, bảo bối, mới vừa rồi ngươi thấy chứ? Ba người bọn hắn là lính đ/á/nh thuê đó nha!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba Năm Bên Anh, Đổi Lấy Một Ngôi Mộ Đẹp

7
Tôi nhặt được một alpha mất trí nhớ bên cầu. Anh dính người, thích làm nũng, ngoan ngoãn hơn cả omega. Nhưng bây giờ, anh đã khôi phục ký ức. Anh dẫn người đến đập phá căn nhà của chúng tôi, rồi ném tôi ra ngoài đường. “Ghê tởm thật, mẹ kiếp, vậy mà tôi lại sống trong cái bãi rác này suốt ba năm.” Sau đó, anh ném tiền vào mặt tôi. “Cút khỏi thành phố này, đừng để ông đây nhìn thấy cậu thêm lần nào nữa.” Thuộc hạ của Cố Đình ấn mặt tôi xuống đất, rạch ngón tay tôi rồi bắt tôi ấn dấu vân tay lên bản thỏa thuận. Tôi cụp mắt xuống, không nói gì. Sau khi nhặt được Cố Đình, tôi từng báo cảnh sát, cũng từng đăng thông báo tìm người thân, nhưng thế nào cũng không đuổi anh đi được. Ký xong thỏa thuận, tôi định rời đi, nhưng Cố Đình lại đột nhiên gọi tôi lại. “Tìm thời gian đi Hủy dấu đánh dấu vĩnh viễn đi.” Tôi lắc đầu. Hủy dấu đánh dấu đau lắm. Cố Đình, thật ra anh không biết, ngày nhặt được anh, tôi vốn định nhảy xuống từ bên cầu. “Bẩn chết đi được, đây mẹ nó là nơi cho người ở sao?” Cố Đình bóp mũi, trên mặt đầy vẻ ghét bỏ, chỉ huy người dưới tay dọn sạch căn phòng này. Tôi chắn trước mặt Cố Đình. “Anh không có tư cách động vào đồ của tôi.” Tôi đỏ hốc mắt, bướng bỉnh ngẩng đầu lên. “Cút ra.” Cố Đình thậm chí còn chê bẩn, không muốn tự mình động tay, chỉ phất tay để vệ sĩ phía sau đẩy tôi ngã xuống đất. “Tôi cảnh cáo cậu, Tạ Cẩn, căn phòng này dù chỉ là một sợi tóc cũng không được để lại.” “Ai biết loại người thấp kém như các cậu, ngày nào đó có cầm đồ đến tống tiền uy hiếp tôi hay không.” “Dù sao tiền một bữa cơm của tôi, cả đời này cậu cũng không kiếm được.” Tôi lắc đầu, vô cùng chắc chắn nói: “Tôi sẽ không tìm anh đòi tiền đâu.” “Ha.” Cố Đình cười lạnh một tiếng. “Cậu nhặt tôi về, chẳng phải vì nhìn trúng thân phận thiếu gia nhà họ Cố của tôi sao?” “Cậu có thể tốt bụng như vậy à? Ngày tháng của chính mình còn không sống nổi, vậy mà còn cứu người?”
0
2 Lời Chưa Tỏ Chương 13
9 Ngọc Tẩy Nữ Chương 12
11 Nhân Tượng Chương 12
12 Suối Bất Lão Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm