Giả Chân Thiên Kim

Chương 9

30/07/2024 16:38

9

Biệt thự luôn là tiêu chuẩn dành cho những gia đình giàu có.

Vừa bước vào sẽ thấy một khu vườn ngào ngạt hương hoa.

Ôi chao, lớn quá.

Tôi cũng có mấy căn biệt thự đứng tên mình nhưng lười dọn vào nên xem như vật trang trí thôi.

Sống trong căn hộ cùng ba mẹ, anh trai, chị dâu và em gái thì sẽ ấm cúng hơn nhiều.

Lúc này tôi cũng nhìn thấy mấy người giúp việc đang tỉa cành cây hoặc đi ra đi vào biệt thự.

Nếu để đứa trẻ quen cơm no áo ấm như tôi làm thì chắc chắn không làm xong nổi.

Hứa Hạc Nhiên đang kéo vali giúp tôi.

Tôi hỏi: “Hôm nay họ đều ở nhà phải không?”

Hứa Hạc Nhiên: "Ừm."

Tôi nhướng mày: “Em gái anh cũng ở đây à?”

Hứa Hạc Nhiên gật đầu: "Cũng ở đây."

Tôi vừa bước vào cửa đã nhìn thấy mấy người đứng phắt dậy.

Tôi nhìn họ, người đàn ông cao lớn điển trai đó chính là ba ruột của tôi, người phụ nữ ưu nhã trí thức đó chính là mẹ ruột của tôi. Ngoài ra còn có một thanh niên anh tuấn lãnh đạm có khuôn mặt khá giống ba ruột của tôi, có lẽ đây chính là người anh cả hời của tôi rồi.

Tôi khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng chào hỏi: “Ba mẹ, anh cả, chào mọi người.”

Sau đó, tôi bước về phía cô gái xinh đẹp lạnh lùng mặc chiếc váy màu xanh nhạt đang đứng giữa họ rồi đưa tay ra: “Chào Hứa tiểu thư, tôi là Bùi Thời Oanh, xin được chỉ dạy thêm.”

Cô gái đó sững sờ một lúc rồi nắm lấy tay tôi.

Đây là lần đầu tiên tôi gặp mặt Hứa Hán trực tiếp.

Thanh lạnh như trăng, bình lặng như nước.

cô ấy có mái tóc đen dài, làn da trắng như tuyết, đôi mắt trong veo nhưng lãnh đạm, đôi môi đỏ mọng như hoa đào tháng ba và khí chất tao nhã.

Đúng chuẩn một cô gái được nuôi dưỡng trong thế gia đại tộc, đây là nhận xét khách quan của tôi.

Vốn cho rằng cô ấy thấy tôi là thiên kim thật thì ít nhất sẽ có chút gh/en tị, c/ăm gh/ét hoặc là dương dương tự đắc khi đã chiếm lấy thân phận của thôi nhiều năm như vậy.

Nhưng cô ấy chẳng có biểu hiện gì cả.

Khoảnh khắc cô ấy nhìn tôi, sự bình tĩnh trong mắt cô ấy đã bị phá vỡ. Tôi dường như nhìn thấy trong mắt cô ấy lấp lánh những ngôi sao nhỏ nhưng nhanh chóng biến mất không chút dấu vết, khôi phục lại sự lạnh lùng và điềm tĩnh ban đầu.

Tôi tự hỏi, tôi có nhìn nhầm không?

"Chào Thời Oanh, tôi là Hứa Hán." Thiếu nữ xinh đẹp động lòng người nên đến giọng nói cũng thật sự dễ nghe như vậy.

Dù sao tôi cũng may mắn được ba mẹ đón về, chưa kể đến việc tôi cũng không sống cực khổ gì nên tôi không hề có á/c cảm với cô gái đã chiếm đoạt thân phận của mình, cùng lắm thì tôi cũng là người xa lạ với gia đình ruột thịt của mình, nếu nói có oán h/ận thì tôi cũng không có oán h/ận gì.

Nhưng hành động tiếp theo của cô ấy khiến tôi không hiểu nổi, tôi thấy không biết từ đâu cô ấy lấy bút ra, nữ thần kiêu ngạo lạnh lùng ngượng ngùng hỏi: “Chị Bùi, chị có thể ký tên cho em được không?”

Tôi: “???”

Tôi vẫn còn đang suy nghĩ điều gì sẽ xảy ra nếu giữa chúng tôi xảy ra mâu thuẫn, ba mẹ và anh cả cũng đang đ/au đầu không biết làm cách nào giải quyết mâu thuẫn.

Tôi quay lại nhìn Hứa Hạc Nhiên.

Em gái của anh bị bệ/nh à?

Hứa Hạc Nhiên sờ mũi, nhỏ giọng nói: “Đại học Q?”

Ngay lập tức tôi sáng tỏ, thì ra đây lại là một người hâm m/ộ của tôi.

Ch*t ti/ệt, đại học Q quá đ/ộc rồi, đã qua không biết bao nhiêu năm vẫn còn dùng danh tiếng của tôi để tuyên truyền, thế mà cũng không biết trả cho tôi phí tuyên truyền.

Mặc dù trong lòng tôi đang bất mãn nhưng để duy trì hình ảnh một đàn chị hòa nhã bình dị gần gũi thì tôi phải mỉm cười nhận lấy cuốn sổ, dùng nét chữ rồng bay phượng múa ký tên tôi lên đó.

cô ấy nhận lại cuốn sổ như nhận một món báu vật, dường như chỉ muốn dâng lên cho thần linh.

Tôi mím môi nhìn, cũng đâu nhất thiết phải làm thế đâu.

Lúc này, ba tôi mới lên tiếng: “Thanh Hàng, giúp em gái con mang hành lý lên phòng.”

Tôi biết đây là cơ hội mà ba muốn giúp tôi làm quen với anh cả của tôi.

Hứa Thanh Hàng gật đầu rồi nhận hành lý từ tay anh hai của tôi.

Trên khuôn mặt tuấn mỹ hiện lên nụ cười thân thiện: "Em gái Thời Oanh đi theo anh."

Tôi gật đầu chào ba mẹ rồi đi theo.

Phòng của tôi ở lầu hai.

Có lẽ anh cả cũng có địa vị cao giống ba tôi nên anh ấy nói năng khá thận trọng, bất ngờ có thêm một người em gái nên tạm thời không biết làm cách nào để hòa hợp.

Hình như tôi cũng không biết phải nói gì.

Cả đoạn đường đi chúng tôi đều trầm mặc.

Khi đến trước cửa phòng đã mở sẵn, anh ấy giúp tôi đặt hành lý vào trong rồi hơi khẩn trương nói: “Em gái Thời Oanh, em vào phòng nhìn xem có thứ gì không thích hợp không.”

Tôi nhìn xung quanh, rất hài lòng.

Căn phòng có gam màu xanh trắng, yên tĩnh và trang nhã, rèm cửa màu sáng được kéo ra để ánh nắng ấm áp chiếu vào.

Chiếc giường rất lớn, trông rất êm ái và thoải mái, trên đó có một con gấu bông giống hệt con tôi có ở nhà.

Có một kệ sách lớn cạnh giường, phía bên trái chứa đầy sách về chuyên ngành của tôi, còn bên phải chứa đầy truyện tranh và tiểu thuyết mà tôi thích đọc. Tầng trên được trang trí bằng tủ kính trong suốt, trong đó có các thiết bị ngoại vi mới lạ và các nhân vật hoạt hình mà tôi yêu thích.

Trên bàn làm việc còn chuẩn bị sẵn máy tính cho tôi.

Trên kệ tường có mấy chậu sen đ/á nhỏ nhắn xinh xắn, nhiều chậu cây xanh khác tràn đầy sức sống.

Hoàn toàn là phong cách yêu thích của tôi.

Tôi nói: "Cảm ơn, đẹp lắm, mọi người có lòng rồi.”

Anh cả thở phào nhẹ nhõm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Màn thầu của Bối Lặc gia ta

Chương 8
Trước khi xuất cung thanh tu, Thái Phi đã chỉ định cho ta một môn hôn sự. Đối tượng là cháu trai nhà ngoại của nàng - Huyên Bối Lặc. Người người đều bảo Thái Phi mất trí rồi. Một tiểu cung nữ hầu hạ người khác, nếu được gả cho thị vệ đã là phúc phận, có đức có tài gì mà lấy được Bối Lặc đã tập tước? Đừng nói chi người ngoài, ngay cả bản thân ta cũng nghĩ vậy. Dù ta nấu ăn ngon lành, mỗi lần Thái Phi dùng đều vui vẻ tươi cười. Nhưng Thái Phi đâu vui đến mức nhận ta làm con nuôi, rồi gả đi theo lễ quận chúa chứ? Thôi... kệ vậy. Chiếc bánh trời rơi trúng đầu, lẽ nào lại không ăn? Thái Phi nương nương từng nói, cháu trai nhà nàng chính là một con khỉ háu ăn. Chỉ cần hắn no bụng đủ ngụm, đảm bảo ta sẽ ngồi vững vàng trên ngôi vị chủ mẫu. Đã như thế, ta hân hoan bước lên kiệu hoa.
Cổ trang
Ngôn Tình
2
Chỉ Lan Chương 8