Buổi chiều.
Bạc Thời hiếm hoi cho tôi nghỉ phép, đưa tôi một tấm thẻ đen, bảo ra ngoài đi dạo.
Tất nhiên tôi không khách khí.
Đây đều là tiền công lao động vất vả do tôi "cày cấy" mà có.
Chuẩn bị về nhà, tôi bỗng thấy một bóng người quen thuộc trước cửa khách sạn bên cạnh.
Vương quản gia?
Anh ta cũng được nghỉ phép sao?
Nhìn kỹ lại, bên cạnh anh ta còn có một người đàn ông dáng người rất chuẩn, chiều cao xấp xỉ anh trai tôi.
Dáng người cũng giống anh tôi.
Tôi không nhịn được bước nhanh vài bước, cuối cùng cũng nhìn rõ mặt chính diện: Chính là anh trai tôi!
Hai người đứng sát nhau, thần sắc khác lạ.
Anh trai tôi mím môi, trông có vẻ bực bội, nhưng dựa trên hiểu biết của tôi về anh ấy, đây hoàn toàn không phải biểu hiện của sự bực bội.
Ngược lại, nó đại diện cho việc anh ấy đang rất hưng phấn.
Vương Phú Quý bên cạnh còn không thèm diễn nữa, cả người gần như dính ch/ặt vào người anh trai tôi.
Gió nhẹ thổi qua, thấp thoáng đưa tới tiếng đối thoại của họ.
"Chỉ một lần này thôi, từ nay về sau đừng tìm phiền phức cho em trai tôi nữa."
"Tất nhiên rồi! A Lam, tôi hứa từ nay về sau sẽ chiều chuộng cậu ấy như con đẻ vậy."
Tôi: "..."
Thì ra.
A Lam bỏ rơi Vương quản gia chính là anh trai tôi Tần Dĩ Nam?
A Nam, A Lam.
Hóa ra Vương quản gia không phân biệt được âm "n" và "l".
Ch*t ti/ệt, mọi chuyện ngày càng lo/ạn rồi, nếu anh trai tôi và Vương quản gia thành một đôi thì Bạc Thời phải làm sao?
Cái tên này mà biết được chắc lại không cầm được nước mắt đâu.
Tôi về trang viên gần hai tiếng, Vương quản gia mới hớt hải chạy về.
Vừa bước vào cửa.
Anh ta đã nhét một đống túi m/ua sắm vào tay tôi, cười nịnh nọt: "Em chồng à, đống này đều là quà tặng em đấy."
"Anh gọi tôi là gì?"
Vương quản gia tai đỏ ửng, sợ bảo mẫu nghe thấy, anh ta cúi sát tai tôi thì thầm: "Em chồng, thực ra tôi và anh trai cậu..."
Lời nói bị c/ắt ngang bởi tiếng hét chói tai vang lên từ phía sau.
"Vương Phú Quý! Anh đang làm gì thế?"
Vương quản gia toàn thân r/un r/ẩy: "Thiếu gia, ngài nghe tôi giải thích, tôi..."
"Những thứ này là gì?"
Bạc Thời mặt đầy gi/ận dữ cầm lấy túi m/ua sắm trên sofa lên xem, toàn bộ là quần áo nam.
Lại còn đúng kích cỡ của tôi nữa chứ.
Bạc Thời ném hết đống túi m/ua sắm vào người Vương quản gia, nổi trận lôi đình: "Thu dọn đồ đạc, cút ngay cho tôi!"
Hắn nắm ch/ặt cổ tay tôi, kéo tôi lên lầu.
Tôi chưa từng thấy Bạc Thời gi/ận dữ đến thế.
Ngay cả cái ngày bị tôi chiếm quyền chủ động, hắn cũng không nổi cáu lớn đến vậy.
Bước vào phòng.
Đang cân nhắc cách giải thích, đột nhiên cả người tôi bị Bạc Thời đ/è vào cửa.
Lời nói cũng bị hắn dùng môi chặn lại.
Hắn dùng lực xoay vai tôi, hôn môi tôi một cách hung hãn, bàn tay đang giữ cổ tay tôi cũng từ từ di chuyển lên trên, cưỡng ép đan ch/ặt mười ngón tay vào nhau.
"Bạc..."
Môi bị hắn cắn một cái.
Tôi đ/au đớn: "Anh tuổi chó đấy à?"
Hắn không nói gì, chỉ cứ thế dụi qua dụi lại trên môi tôi, cuối cùng quậy đủ rồi, kiệt sức rồi mới tựa hẳn cả người vào lòng tôi.
Thì thầm bên tai tôi một tiếng: "Gâu."
Tôi sững lại, bật cười.
Không hiểu sao, nhìn vào đôi mắt ngây thơ như mắt cún con của Bạc Thời đang lấp ló dưới ánh sáng mờ ảo, tôi bỗng thấy tim mình ngứa ngáy lạ thường.
Cảm xúc ập đến quá mãnh liệt, tôi đẩy hắn ra, châm điếu th/uốc bình tĩnh lại.
Dùng đầu ngón tay chạm vào bờ môi bị hắn cắn rá/ch, tôi m/ắng yêu: "Đúng là đồ tuổi chó mà."
Hắn nhỏ giọng phản bác: "Cậu chẳng lẽ không phải sao?"
"Tôi đâu có cắn mạnh như anh," môi rá/ch cả rồi, đầy mùi m/áu tươi.
Bạc Thời hừ lạnh: "Chẳng phải tại cậu với Vương quản gia sao?"
Hắn ngừng lại một chút.
Giọng điệu trầm xuống: "Lúc nãy tôi gh/en đến phát đi/ên lên được."
Nói rồi, hắn gi/ật lấy điếu th/uốc trong tay tôi, dập tắt, ngón tay quấn lấy cà vạt của tôi, lôi tôi đi về phía giường.
Trong phòng bật đèn ngủ.
Ánh sáng vàng vọt. Càng làm tăng thêm ham muốn chìm đắm của cả hai.
Bạc Thời đêm nay rất chủ động, hắn đẩy tôi ngã xuống, cởi từng chiếc cúc áo của tôi.
Cởi xong rồi lại không chịu giúp tôi cởi hẳn ra.
Ngược lại cúi người hôn tôi.
Tay cũng không chịu yên.
Ch*t ti/ệt, hơi thở tôi có chút không ổn định, tim trong lồng ng/ực đ/ập mạnh, không nhịn được nắm ch/ặt cổ tay hắn, ngăn hắn tiếp tục hành động.
"Đừng quậy nữa." Giọng tôi khàn đặc.
Bạc Thời cười lạnh một tiếng: "Bản thiếu gia dựa vào cái gì mà không được quậy với cậu? Buông tay ra."
Người này lật mặt còn nhanh hơn lật sách, vừa ra lệnh cho tôi một cách hống hách, vừa dịu dàng hôn phớt lên môi tôi.
Cho đến khi tôi không nhịn được nữa.
Bên tai lại vang lên tiếng khóc nức nở quen thuộc.
Giọng Bạc Thời đ/ứt quãng, hỏi tôi: "Cậu... cậu còn gi/ận không?"
Tôi cố ý hỏi lại: "Gi/ận cái gì?"
"Anh trai cậu..."
Nghe thế, tôi cứng người, đầu óc tỉnh táo hơn.
Nhớ lại vẻ mặt hớn hở của Vương quản gia khi trở về, chắc hẳn hai người đã làm lành.
Do dự vài giây, tôi hỏi hắn: "Ban đầu chúng ta đã thỏa thuận rồi, nhà tôi cử một người đàn ông đến hầu hạ anh ba năm, mọi n/ợ nần sẽ xóa sạch, đúng không?"
"Ừ."
Như đoán được điều tôi muốn nói, Bạc Thời nói thêm: "N/ợ tiền hết rồi, nhưng n/ợ tình thì chưa."
"Ý anh là sao?"
Bạc Thời im lặng hai giây, nhỏ giọng nói: "Nửa năm trước, anh trai cậu đã có một đêm với tôi."
"Trước đây tôi tìm anh ta là để trả th/ù."
"Nhưng giờ tôi không muốn nữa, anh n/ợ em trả, cậu ở bên tôi thêm hai năm nữa chắc không quá đáng đâu nhỉ?"
Mãi không thấy tôi phản ứng.
Thực ra.
Là tôi không biết nên phản ứng thế nào, những chuyện này, tôi đã nghe hắn kể với tư cách là bạn chơi game rồi.
Khi Bạc Thời nghi hoặc nhìn tôi, tôi chỉ đ/è gáy hắn xuống, cúi đầu hôn qua.
"Vậy, anh trai tôi đã từng đến đây chưa?"