14

Là một con sâu gạo, tôi bị Giang Thời Nguyệt m/ua cho vài bộ âu phục, dáng người ngả ngớn dẫn tới công ty làm nhân viên nhỏ.

Tôi cho rằng hắn muốn chơi trò gì kỳ quái, kết quả hắn khom lưng hôn lên môi tôi một cái, ánh mắt sâu thẳm lại buông tôi ra:

“Em có thể dựa vào tôi để tôi che chở em, nói chung thì dù sao người khác bảo vệ em cũng có hạn.”

“Học cho tốt, biểu hiện tốt, sẽ có phần thưởng.”

Tôi nhìn bóng lưng hắn rời đi, có chút sửng sốt.

Khế ước tình nhân mà thôi, trả tiền là được rồi, hiện tại đây là ý gì?

Nuôi tôi à?

Bởi vì tôi học thiết kế, bị Giang Thời Nguyệt ném vào bộ phận thiết kế, quản lý chắc có lẽ đã nhận được chỉ thị của hắn giao cho tôi những việc không hiểu nổi.

Thật sự là, nửa điểm cũng không coi tôi là người ngoài mà.

Khiến cho tôi nhất thời làm việc, so với Giang Thời Nguyệt cuồ/ng công việc này còn nhiều hơn, ngay cả Giang Thời Nguyệt muốn hẹn tôi ngủ, cũng phải hẹn trước thời gian.

Công việc tần suất cao tuy mệt mỏi, nhưng học được nhiều thứ.

Ngắn ngủi một tháng, đã khiến cho người mấy năm không làm việc như tôi, được lợi rất nhiều.

Cho đến khi tôi sớm quên mất người cha còn có một đứa con trai, gọi điện thoại cho tôi.

“Con trai à, có phải con cãi nhau với Phó thiếu gia không?”

“Phó Ngạn?”

Từ lần trước Phó Ngạn tìm người chặn tôi, hai chúng tôi đã hơn một tháng không gặp, cãi nhau ở đâu?

“Đường tài chính trong nhà lại đ/ứt, cha đi tìm Phó thiếu, Phó thiếu nửa ngày không lên tiếng, cha đã nghĩ hai đứa cãi nhau rồi.”

“Cha, con và Phó Ngạn......”

Tôi vừa định nói rõ sự tình với cha tôi, chợt nghe tâm tình cha tôi tăng vọt nói:

“Cũng may Phó thiếu gia là người rộng lượng, không để ý tính tình nhỏ nhen của con, lại đầu tư cho cha mười triệu. Cha nói cho con nghe, gần đây cha lại nhìn trúng một khoản đầu tư, lần này trên cơ bản không có vấn đề gì, nhất định có thể ki/ếm được nhiều tiền!”

“Vâng, vâng, vâng, lần trước, lần trước, lần trước cũng nói như vậy, cuối cùng đều là do con bồi thường vào... Vừa rồi cha nói cái gì? Phó Ngạn đầu tư cho cha?”

Nghe đầu dây bên kia truyền đến tiếng khẳng định, tôi tê dại.

Phó Ngạn sao lại đồng ý đầu tư cho cha tôi!

Đây là có âm mưu gì sao?

Cũng không trách tôi nghĩ gã có âm mưu, chủ yếu là Phó Ngạn người này cũng không phải con người rộng lượng gì.

Màn hình điện thoại di động chợt lóe, tin nhắn là Phó Ngạn gửi tới:

[Đến tìm tôi.]

Trong lòng tôi từ chối.

Nhưng tôi lại không dám không đi.

Đứng ở bên ngoài văn phòng Giang Thời Nguyệt suy tư thật lâu, cuối cùng vẫn không đi vào quấy rầy hắn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi thiên kim thật thế thân gả đi, thái tử gia kinh thành điên cuồng cưng chiều

Chương 7
Kinh thành thái tử gia lâm trọng bệnh, Lâm gia đêm hôm ấy liền trói ta lên xe hoa, đưa tới Cố gia làm vật bồi táng. Kẻ nào cũng rõ, gả cho một kẻ sắp chết, chẳng phải thủ tiết sống thì cũng bị lũ thân thích ăn thịt người nhà họ Cố xé xác. Giả thiên kim Lâm Uyển cắt cổ tay uy hiếp: "Dẫu chết, ta cũng quyết không gả cho một kẻ sắp chết!" Phụ mẫu ruột thịt cắm ống tiêm vào cánh tay ta, rút đi ba trăm phân khối huyết dịch cuối cùng để nối mạng cho Lâm Uyển, rồi nhét thân xác suy nhược của ta vào bộ giá y. "Lâm Thính, ngươi có thể thay Uyển nhi đi xung hỉ, chính là phúc phận lớn nhất đời này của ngươi." Nhìn xe hoa lăn bánh về phía trang viên âm u của Cố gia, ta lau đi vết máu bên khóe môi, cất tiếng cười lạnh. Cố Từ Yến sẽ không chết, nhưng Lâm gia, sắp sửa tan cửa nát nhà rồi. Mười năm trước, Lâm gia nhờ trộm đi cực âm cốt huyết của ta, nghịch thiên cải mệnh cho Lâm Uyển, mới có được vinh hoa phú quý như ngày nay. Nay họ tự tay đẩy đi lá bùa hộ mệnh duy nhất này, ác báo, sắp sửa giáng xuống rồi.
Nữ Cường
Cổ trang
0