Cẩm Hoa

Chương 11

24/09/2024 17:35

11.

Nàng ta kéo lấy ống tay áo của ta, khóc như thể khóc tang.

“Đều là ta không đúng, tỷ tỷ đừng trách tướng công.”

“Là ta nằng nặc đòi ngài ấy dùng khuyên tai Đông Châu làm quà sinh thần cho ta, ta mới ép tướng công tiêu ngàn lượng bạc để đổi lấy hai hạt châu này cho ta.”

“Nếu như ta biết tỷ tỷ thích nó thì ta đã trả lại cho tỷ tỷ rồi…”

“Được.”

Nàng ta giả thờ tháo khuyên tai nhưng giữa chừng lại dừng lại rồi nhìn ta với ánh mắt khó tin.

Ngay lập tức ta gi/ật lấy đôi khuyên tại Đông Châu cỡ lớn từ trên lỗ tai của nàng ta, nàng ta hét lên đ/au đớn.

“Suỵt!”

Ta vô cảm đặt một ngón tay dính đầy m/áu của mình lên môi của nàng ta.

“Quận chúa và công chúa đang thưởng trà ở phòng bên cạnh, nếu như để cho họ biết Thái phó đại nhân xin nghỉ không chịu dạy công khóa cho Thái tử, mà lại dành thời gian ở bên cạnh bồi ngoại phòng đang bị cả kinh thành m/ắng nhiếc uống rư/ợu, Mạnh gia và tướng công của ngươi xong đời rồi.”

Khuôn mặt của tiểu cô nương tái nhợt, ngay cả Mạnh Diệp không thể kiềm chế phẫn nộ cũng mất đi dáng vẻ kiêu ngạo của mình.

Ta nhìn thẳng vào hai khuôn mặt tái nhợt đó, khóe môi khẽ nhếch lên nhưng ánh mắt của ta còn lạnh hơn băng tuyết.

“Mạnh đại nhân nên biết rằng, không ai được chạm vào đồ của Tô Cẩm Hoa ta.”

Trong sự k/inh h/oàng của hắn, ta giơ tay lên ném đôi khuyên tai Đông Châu bẩn thỉu đó ra ngoài cửa sổ.

“Bị người khác chạm vào rồi thì ta thà hủy đi chứ cũng không muốn để bản thân chướng mắt.”

Cơ thể hắn run lên, hắn mở miệng định nói gì đó nhưng ta đã ngăn hắn lại.

“Bảo tiểu cô nương của ngài đừng nhận bừa tỷ tỷ, thứ hạ tiện, t/át vào mặt nàng ta cũng khiến ta buồn nôn lắm rồi, cần ta bế nàng ta lên ném ra ngoài nữa à?”

Hắn quay đầu lại véo vào người của tiểu cô nương đang cắn môi khóc rấm rứt.

“Lần sau khi chuyển lời mời ta đến xem các người diễn kịch thì có thể quang minh chính đại hơn một chút.”

“Ta có thể dẫn thêm vài người đến bắt gian tướng công của ngươi.”

Sau đó ta dùng giọng nói chỉ có thể hai chúng ta nghe thấy mà thì thầm vào tai nàng ta.

“Hắn có chút công phu trên giường, cũng là để hầu hạ ngươi, cái gì cũng nuốt trôi được.”

Nàng ta bị ta hung hăng hất ngã ra đất, mà Mạnh Diệp cũng lạnh lùng bất động, nàng ta khóc nhưng buộc phải che miệng lại vì sợ bị người ta nghe thấy.

Cơ thể Mạnh Diệp khẽ động, hắn muốn đến gần ta, nhưng dưới ánh mắt đằng đằng sát khí của ta thì hắn không dám động dù chỉ là nửa tấc.

“Ngài chạm qua thứ rác rưởi rồi, ngài bẩn lắm.”

Thật ra tiểu cô nương chưa từng sai người đến tìm ta, chỉ là nàng ta gh/en gh/ét với ta cho nên đương nhiên ta đã mượn tay Mạnh Diệp mà t/át nàng ta một cái.

Nhưng đây không phải điểm quan trọng, suy cho cùng thì nam nhân bất trung mới đáng đội ch*t.

Đối với kẻ yếu thì đ/ấm một quyền thật mạnh, còn đối với người cao thì dụ dỗ lôi kéo, từ trước đến nay chưa bao giờ là tác phong tác chiến của Tô gia ta trên chiến trường.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thiếu gia thật đau lòng rồi

Chương 22
Vào năm thứ ba sau cái chết đột ngột của thiếu gia thật Giản Tinh, một trận hỏa hoạn lớn đã đưa tôi trở về mười năm trước. Chỉ là lần này, nhà họ Giản đã tìm lại Giản Tinh sớm hơn. Phòng ngủ của tôi bị đổi thành căn phòng tăm tối và chật hẹp nhất trong nhà. Người nhà ra lệnh cho tôi tuyệt đối không được tranh giành với Giản Tinh. Tôi bị ngó lơ, bị đối xử tùy tiện, trở thành sự tồn tại thừa thãi nhất trong căn nhà này. Và tôi hiểu ra, họ cũng đã trùng sinh rồi. Thế giới lạnh lẽo quá, tôi chẳng còn chút sức lực nào để chống chọi nữa. Nhưng ngay trong lúc đang không ngừng chìm nghỉm vào bóng tối, tôi lại được một ngọn lửa ấm áp, nồng nhiệt ôm chặt lấy vào lòng.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
6.98 K
Dừng chân Chương 51