HỆ LIỆT THIÊN ĐỒNG - PHẦN 1

Chương 12: Dấu Chân

21/06/2025 13:10

Đến ngày thất đầu của Lý Tráng Tráng (tức 7 ngày sau khi mất), ông và bố của cậu ấy lập bàn thờ tại nhà.

Chúng tôi đ/ốt rất nhiều đồ hàng mã cho Lý Tráng Tráng: quần áo, giày dép, đồ chơi…

Ông và ba cậu ấy quá nhớ thương con, rải một lớp tro dày lên sàn nhà chính.

“Tráng Tráng à! Về xem bố và ông nội nè!”

“Con đi đột ngột vậy, để bố và ông sống sao nổi đây!”

Bà ngoại đặt một quả trứng luộc đã bóc vỏ lên bàn thờ, dùng một chiếc bát sứ úp ngược lên.

Đêm đó, trong phòng khách bỗng nổi gió lạnh, đèn nến và tiền giấy bay tán lo/ạn.

Tôi và Thẩm Thần ôm ch/ặt nhau co rúm trong góc, chăm chăm nhìn lớp tro trên sàn.

Chúng tôi thấy, trên lớp tro bằng phẳng bắt đầu hiện lên từng dấu chân nhỏ, mỗi dấu chân chỉ dài bằng một ngón tay, giống hệt đôi giày giấy chúng tôi đ/ốt cho Tráng Tráng, hướng về phía bàn thờ bước tới.

Trong phòng tối om, tôi nhìn không rõ, muốn thò đầu ra xem kỹ hơn, nhưng Thẩm Thần kéo tôi lại, không cho tôi nhìn.

Không biết qua bao lâu, những hiện tượng kỳ lạ trong nhà mới dần biến mất.

Mọi người nhìn những dấu chân trên đất, hoàn toàn không nói nên lời.

Bà ngoại mở chiếc bát sứ úp ngược, thấy quả trứng vốn mịn màng giờ đây trên vỏ có vô số vết móng tay cào xước.

Đêm đó khi tôi ngủ, mơ hồ nghe thấy có người m/ắng bên tai tôi, còn gi/ật tóc tôi.

Tôi mở mắt ra, thấy Lý Tráng Tráng đang đứng trước mặt, vẫn là hình dáng quen thuộc ấy.

Tôi ngạc nhiên nhìn cậu ấy:

“Lý Tráng Tráng? Cậu… chẳng phải cậu c/h/ế/t rồi sao? Chẳng lẽ đây là mơ à?”

Cậu ấy gõ nhẹ lên đầu tôi:

“Đồ ngốc, đương nhiên là mơ rồi!”

“Tớ chỉ muốn hỏi cậu: cậu nghĩ gì mà lại bỏ khoai lang vào qu/an t/ài của tớ hả?”

Lý Tráng Tráng thật là x/ấu tính, c/h/ế/t rồi còn dọa tôi.

Tôi rất ấm ức:

“Vì cậu thích ăn khoai lang nướng mà… Tớ sợ xuống dưới đó cậu không có gì để ăn…”

Cậu ấy nói:

“Cảm ơn nha! Tớ thật sự cảm ơn cậu!”

Đêm hôm đó, tôi nói chuyện rất nhiều với Lý Tráng Tráng.

Tôi hỏi:

“Cậu có đi đầu th/ai không? Có biến thành người khác rồi quên tớ không?”

Cậu ấy đáp:

“Tớ còn phải ở dưới sông lâu lắm, chưa đầu th/ai được đâu. Tớ sẽ không quên cậu đâu.”

Tôi nói:

“Vậy thì giống chú A Bảo rồi. Lúc rảnh có thể đến chơi với chú A Bảo và mấy “đội mũ nhỏ” không?”

Cậu ấy lắc đầu:

“Xa quá… tớ chỉ có thể ở lại đây.”

Nghe vậy, tôi càng thấy buồn hơn.

Từ nhỏ cậu ấy đã cô đơn, bây giờ c/h/ế/t rồi, vẫn cô đơn.

Sau tang lễ, ba Tráng Tráng lại lên thành phố làm công.

Ông nội cậu ấy thì bắt đầu có biểu hiện bất thường, suốt ngày đứng dưới gốc cây ven sông gào lớn:

“Có ai không! Cháu tôi rơi xuống sông rồi! Mau c/ứu nó!”

Lý Tráng Tráng đứng bên cạnh ông, nói:

“Ông ơi, đừng hét nữa.”

Nhưng ông không nghe thấy.

Ông chỉ biết, cháu trai mà ông yêu thương nhất đã rơi xuống nước, ông nhất định phải c/ứu nó.

Khoảng thời gian đó, tôi ngày nào cũng ra sông ngồi với Tráng Tráng.

Nhưng tiệc nào rồi cũng tàn, sắp đến ngày khai giảng, ba mẹ tôi từ thành phố đến đón.

Vài năm đầu, mỗi kỳ nghỉ đông, nghỉ hè tôi vẫn về quê.

Sau đó, ba mẹ đưa bà ngoại lên thành phố sống cùng, tôi và Thẩm Thần cũng bận học nên không về nữa.

Còn người bạn thân nhất đời tôi - Lý Tráng Tráng - thì mãi mãi ở lại quê nhà.

Mãi mãi ở lại con sông đó.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm