Xà Nữ

Chương 18

29/12/2025 11:26

Đôi mắt xanh lét cứ dán ch/ặt vào tôi.

Chẳng mấy chốc, chiếc qu/an t/ài đen sì kia bỗng vang lên những tiếng lách tách rồi đột nhiên vỡ tan tành.

Cả khối gỗ dựng đứng ấy trong nháy mắt đổ sập xuống đất.

Tôi lập tức cảm nhận được từng luồng khí âm lạnh buốt đang vô tư thổi về phía mình.

Chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó.

Lần này, đôi mắt xanh kia chủ động hiện nguyên hình.

Đầu tiên là một đường nét mờ ảo hiện ra, rồi chỉ trong chớp mắt, hình dáng ấy dần trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.

Không ngờ lại là một người phụ nữ mặc áo cưới đỏ chói, nhan sắc cũng khá ưa nhìn.

Chỉ có điều, bộ đồ trên người cô ta xộc xệch, phần bụng rá/ch toạc một đường lớn.

Bên trong lòng bụng ấy, năm đứa trẻ sơ sinh nằm chen chúc, xếp thành hàng ngang.

Bọn trẻ đồng loạt trừng mắt nhìn tôi và mẹ tôi với ánh mắt đầy sát khí.

Mẹ tôi sợ đến nỗi hai chân run lẩy bẩy.

Nhưng đúng như câu nói: Phụ nữ vốn yếu mềm, nhưng khi làm mẹ sẽ trở nên cứng cỏi!

Vì tôi, mẹ nghiến răng một cái, thân hình thoắt cái đã đứng chắn trước mặt tôi.

“Đ... đừng sợ! Con gái à, có mẹ ở đây rồi!” Giọng mẹ run run nhưng vẫn cố tỏ ra vững vàng.

Tôi không vội đáp lại.

Lúc này toàn bộ tinh thần đều dồn vào con q/uỷ cái kia.

Tôi không hiểu nổi, cô ta mặc áo cưới đỏ chứng tỏ khi còn sống chưa từng kết hôn. Nhưng tại sao một người chưa chồng lại có tới năm đứa con?

Đang phân vân thì tôi và con q/uỷ âm thầm đối mặt trong im lặng.

Bỗng nhiên cô ta nhe răng gầm gừ.

Dữ tợn vô cùng, cái miệng ấy gần như kéo dài đến tận mang tai.

“Triệu Xà Nhi, tôi thật gh/en tị với cô, chẳng tốn công sức gì đã có cơ hội gả vào nhà đại gia.”

“Có biết không, lúc sống tôi chỉ muốn tìm một người đàn ông giàu có, chỉ một mong ước nhỏ nhoi đó thôi! Thế mà sao toàn gặp phải những kẻ đã có vợ?”

Con q/uỷ cười gằn từng tiếng:

“Tôi luôn có quan điểm: Gặp được đàn ông tốt mà không chiếm được thì sao? Đơn giản thôi, cư/ớp lấy!”

“Vì thế tôi chẳng quan tâm gì cả, hễ gặp người giàu là tìm mọi cách tiếp cận, quyến rũ anh ta rồi mang th/ai.”

“Một khi có con với anh ta, tôi sẽ có vũ khí để buộc anh ly hôn với vợ!”

Đột nhiên, con q/uỷ ngừng bặt, rõ ràng là nhớ lại chuyện không vui.

Cô ta gào thét đi/ên cuồ/ng, hai bàn tay khẳng khiu như chân gà quào liên hồi vào năm đứa bé trong bụng.

Năm đứa trẻ đồng loạt khóc thét thảm thiết.

Nhưng con q/uỷ vẫn không động lòng, hét lớn:

“Tại sao mỗi lần tôi mang th/ai, đến lúc lâm bồn thì đứa bé trong bụng đều ch*t yểu?”

“Một lần! Lại một lần nữa...”

Cô ta không ngừng t/át vào năm đứa trẻ.

“Tại sao trời đất lại đối xử với tôi như vậy? Tại sao?”

Con q/uỷ đi/ên lo/ạn gi/ật tóc mình.

Nhìn cảnh này, tôi chỉ nghĩ: Chẳng phải đây chính là quả báo sao?

Con q/uỷ này chỉ chăm chăm phá hoại gia đình người khác.

Ngay cả việc mang th/ai cũng vì mục đích ích kỷ.

Dùng con cái làm bàn đạp để cư/ớp chồng người, hoàn toàn trái với đạo trời.

Lúc này, con q/uỷ đã bình tĩnh hơn chút, tiếp tục kể lại.

Cô ta nói, sau khi đứa con thứ năm ch*t non, cô ta suy sụp hoàn toàn và nghĩ đến t/ự t*.

Nhưng nhảy lầu, c/ắt tay hay lao vào tàu hỏa?

Đều không đúng ý cô ta.

Cô ta dùng số tiền cuối cùng mời cao nhân chọn cho một huyệt đạo phong thủy.

Chính là huyệt Ngô Công Bảo Châu trước mặt đây.

Trong một đêm, cô ta mang theo năm bộ h/ài c/ốt trẻ sơ sinh đến đây kết liễu đời mình.

Con q/uỷ ngẩng đầu lên.

Tôi có thể thấy rõ một vết c/ắt dài trên cổ cô ta.

Con q/uỷ: “Không ngờ đúng không? Họa lại hóa phúc! Nhờ nơi bảo địa này dưỡng dục, cuối cùng tôi đã hóa thành q/uỷ dữ!”

Cô ta giơ tay lên diễn giải:

“Tình yêu đôi khi như nắm cát. Càng nắm ch/ặt, cát càng trôi nhanh.”

“Chi bằng rũ sạch cho xong!”

“Thế nên tôi đi/ên cuồ/ng trả th/ù, gi*t sạch những kẻ đàn ông tôi từng yêu cùng gia đình chúng! À này, các người biết không, sau khi làm hết những chuyện này tôi cũng tĩnh tâm một thời gian.”

“Chỉ muốn ẩn náu nơi đây, thầm hấp thu tinh hoa trời đất để tu thành chính quả.”

“Nhưng không ngờ, một đêm nọ có kẻ lén lút tìm đến.”

“Đoán xem là ai?”

“Giang Thiên Hựu!”

“Anh ta khóc lóc thảm thiết trước m/ộ tôi, đ/ốt vàng mã rồi cúi đầu lạy như tế sao.”

“Anh ta muốn nhận tôi làm mẹ nuôi, còn hứa hẹn nếu tôi phù hộ anh ta trở thành người đứng đầu tập đoàn Giang thị, thừa kế toàn bộ gia sản thì sẽ đối đãi với tôi tử tế.”

“Thậm chí còn hứa xây cho tôi một tấm bia công đức!”

Con q/uỷ vỗ tay cười lớn:

“Bia công đức để làm gì? Làm mẹ nuôi ư? Tôi đã có năm đứa con, đâu thiếu con trai!”

“Ngược lại, tập đoàn Giang thị khiến tôi lại động lòng.”

“Thế là tôi lập tức hiện nguyên hình, bảo Giang Thiên Hựu rằng tôi có thể giúp anh ta toại nguyện.”

“Nhưng chỉ với một điều kiện: tôi phải làm vợ anh ta.”

“Các người biết không, Giang Thiên Hựu đã đồng ý.”

Và những chuyện xảy ra sau đó, như các người đã biết.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 3 tháng còn lại Chương 15
3 Nguyện Nguyện Chương 10
7 Ai cũng ngã thôi Chương 11
9 Thay Đồ Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giai Kỳ Như Hứa

Chương 7
Hôm tiệc tốt nghiệp, tôi uống say bí tỉ, nằm ké trên sofa nhà anh ruột, nửa mê nửa tỉnh thì thấy một anh chàng đẹp trai cao ráo quấn khăn tắm đi ngang qua phòng khách. Hơi m en bỗng chốc bay đi đâu hết, qua khe mắt, tôi nhìn thấy đường nét săn chắc, làn da trắng trẻo của người đàn ông, và cả... khuôn mặt lạnh lùng c ấm d ục kia nữa. Nước róc rách chảy xuôi theo đường nét săn chắc sau lưng anh. Tách. Anh dùng một tay mở lon nước. Cùng với cử động lên xuống của yết hầu, tôi nghe thấy tiếng nuốt nước uống. Mỹ nam sống động qu yến r ũ thế này, thật là... k ích th ích quá đi... Ngay sau đó, có tiếng dép lê loẹt xoẹt đi tới, một giọng nói đ è thấp xuống: "Sao em lại ra đây! Quay về nằm đi! Anh còn chưa xong việc!" Người nói là anh ruột tôi. Bong bóng màu hường *bốp* một tiếng, bị đ âm th ủng không thương tiếc. Giây phút đó, một vệt sét đánh ngang trời, bổ thẳng vào n ão tôi. Người đàn ông này có lẽ nào... là chị dâu tôi?!
Hài hước
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Thay Đồ Chương 11