Nghe nói biên thành xảy ra bệ/nh dịch.

Tai họa trên trời giáng xuống, người bị nhiễm sẽ mọc mụn mủ toàn thân, sốt cao không thuyên giảm, sau đó da thịt mục rữa, đ/au đớn mà ch*t. Nghe nói sẽ có dòi bọ màu trắng như con tằm bò ra từ trong n/ội tạ/ng của người ch*t, những dòi bọ đó sẽ ch*t khi gặp ánh sáng.

Nhị công chúa một mình tới chùa Hàn Sơn cầu phúc cho dân.

Vương Vĩnh Phủ dại ngốc ở lì cửa Di Hồng Viện, la ó muốn tìm hoa khôi tỷ tỷ.

Nha Nha xách gậy gộc đuổi hắn ta đi, liên tục nhổ nước bọt xả xui, nói thật xui xẻo.

Ta dựa vào cạnh cửa, nhìn hắn ta lại mặt dày quay trở lại, đáng thương khốn khổ ngồi ở bên đường, ngửa cổ lên trời, nặng tình nhìn ngắm căn phòng hoa khôi tỷ tỷ ở khi còn sống.

Có một số người cần phải ngốc mới tốt, ngốc rồi mới biết bản thân mình quan tâm điều gì nhất.

...

Quý phi bị bệ/nh nằm liệt giường, màn trướng kéo kín không lọt gió.

Ta không thấy mặt bà ta, bà ta chỉ chìa nửa cánh tay trắng ngần ra, ta quỳ dưới đất bắt mạch, bên cạnh còn có thái y canh chừng.

Thằng nhóc con lăn lộn ở thái y viện năm xưa, giờ đã trở thành thái y đứng đầu thái y viện.

Quý phi không phải bị bệ/nh, mà là trúng cổ đ/ộc.

Ta có thể giải đ/ộc cổ này nhưng ta chỉ kê mấy phương th/uốc dưỡng khí an thần cho bà ta.

Ta phải điều tra rõ là ai hạ đ/ộc này.

...

Bệ/nh của ca ca Nha Nha đã khỏi. Hắn ta đến Di Hồng Viện cảm ơn ta, b/án đi gia sản để chuộc thân cho Nha Nha.

Lựa chọn của Nha Nha giống với Xử Nương.

Cô ấy nói Di Hồng Viện chính là nhà của cô ấy, cô ấy không nỡ rời xa.

...

Du Khải Hoài nhiều tiền, lần nữa bao ta tròn cả tháng.

Số tiền hắn ta đ/ập vào ta từ lâu đã có thể chuộc thân cho ta.

Ta ôm cổ hắn, cọ trán vào má hắn, hắn hơi ngơ ngác nhìn ta.

M/a ma cảnh cáo ta đừng động lòng với nam nhân nào.

Ta nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc lại mơ hồ không rõ của hắn, dâng một nụ hôn trong cơn triền miên ngây dại.

Chỉ có thể yêu hắn trong đêm, thật đáng tiếc.

...

Mấy ngày nay, Bích Hoa đều cầm sách ý tới học hỏi ta.

Nàng thật sự rất có thiên phú với y học.

Ta và nàng ấy cùng nhau nghiên c/ứu cách chữa khỏi bệ/nh dịch ở biên thành. Nhưng sự thật thì dị/ch bệ/nh ở biên thành không phải là dị/ch bệ/nh mà là cổ do người có lòng rải rác với quy mô lớn.

Bích Hoa nói Xa Tiết đại sư đã đến biên thành.

Xa Tiết, miễn cưỡng coi là sư phụ trong kiếp trước của ta.

Ta hỏi Bích Hoa, sao nàng ấy biết Xa Tiết đại sư, Bích Hoa có gì đáp nấy, Xa Tiết đại sư là cha nuôi của Oánh Nguyệt.

Tính cách của Oánh Nguyệt có thể gọi là phóng túng.

Nàng ấy thật sự không quan tâm tấm thân của mình.

Ta từng ngưỡng m/ộ sự phóng khoáng của nàng ấy.

Ta là người đã đi qua q/uỷ môn quan một lần.

...

Đã thấy kiếp người luân hồi sinh mạng tuần hoàn, ta không cảm thấy ch*t là việc rất đáng buồn. Thiên đạo vô tình, trăm họ biên thành c/ứu được cũng không c/ứu được, chúng sinh đều có số mệnh của riêng mình.

Câu nói này nghe thật thấu đáo, như thể đã hiểu rõ mọi điều, đúng chứ?

Nhưng cổ đ/ộc này đã xuất hiện tại Di Hồng Viện.

Một muội muội tám tuổi bắt đầu mọc mụn mủ khắp người, Xử Nương là người đầu tiên bị muội ấy lây nhiễm.

Bà ấy đã tìm một căn phòng phụ rá/ch nát, nhân lúc nửa đêm phóng hỏa, khẽ ngân nga khúc đồng d/ao cho tiểu muội muội, chấm dứt hai sinh mạng ở trong biển lửa.

Ta ngồi bệt trước quan quách của Xử Nương.

Tại sao không để ta chẩn đoán chữa trị cho bà ấy? Để ta thử, có lẽ ta có thể ép cổ trùng ra.

...

Các muội muội được Xử Nương dạy rất ngoan.

Không ầm ĩ, chỉ lặng lẽ rơi nước mắt, nhưng càng khiến người ta đ/au lòng.

Ta ch/ôn Xử Nương ở cạnh m/ộ m/a ma.

Mấy muội muội quỳ trước mặt ta, mong ta cho phép họ thủ hiếu vì Xử Nương.

Ta xoa đầu họ, khẽ đồng ý.

Ta cũng muốn thủ hiếu vì m/a ma.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
3 Pudding khoai môn Chương 15
6 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
10 Vợ Người Máy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm