Mặt tôi bị ép xoay về phía trước.

Tôi gật đầu nhìn Bùi Hành Luật đang uể oải.

Nếu bình luận này đúng là thật, thì có lẽ Bùi Hành Luật chỉ động tình với nhân vật thụ chính.

Hóa ra dù ân ái nửa giờ vẫn "cúi đầu nhớ cố hương" là như vầy à.

Bùi Hành Luật bị đ/âm trúng tim đen rơi nước mắt oán h/ận: "Bảo bối ơi anh sẽ cố cho nó hoạt động, em đừng gi/ận nha?"

"Em không gi/ận, vốn dĩ cái đó đâu phải để dùng cho em."

Bùi Hành Luật càng thêm tủi thân: "Chính là để dùng cho em mà, ngoài bảo bối ra ai cũng không được đụng vào nó."

Hắn như chú chó khổng lồ bị chủ hiểu lầm, giải thích một cách đi/ên cuồ/ng.

Tôi buồn cười hôn lên má hắn: "Đừng khóc nữa, em có nói là không cần đâu."

"Vậy mình thử lại lần nữa nhé? Anh thề lần này nhất định được."

Bùi Hành Luật giơ tay thề.

Tôi nghĩ chưa chắc.

Dạo trước vừa khám ở bệ/nh viện nam khoa nổi tiếng toàn quốc, không có vấn đề gì nhưng vẫn không lên nổi.

Hơn nữa bây giờ không phải lúc thử lại.

Theo mấy dòng bình luận kia, hình như nhân vật thụ chính sắp xuất hiện rồi.

Nhìn thấy Bùi Hành Luật ân ái với tôi, cậu ta sẽ đứng sững tại chỗ đ/au lòng như c/ắt.

Bùi Hành Luật sẽ "tỉnh ngộ", đ/á tôi xuống đất, dùng lời lẽ nhục mạ tôi để minh oan.

Giải thích không thành, hắn tức gi/ận móc tuyến của tôi rồi nh/ốt vào phòng tối.

Trong nhà quả thật có tầng hầm không cho tôi lại gần.

"Bảo bối ơi cho anh cắn một miếng nhé?"

Ánh mắt Bùi Hành Luật đột nhiên mơ màng áp vào gáy tôi.

Bỗng ngoài cửa vang lên giọng gọi nói yếu ớt của Thẩm Vân Lạc, kế đó cánh cửa nứt vỡ.

Đến rồi.

"Bảo bối đừng để ý đến cậu ta."

Mắt tôi chợt bị che, tuyến thể đ/au nhói.

Tin tức tố ngọt ngào nồng nặc tràn vào cơ thể khiến tôi nghẹt thở.

"Bùi Hành Luật... Chậm... chậm thôi..."

Bùi Hành Luật không dừng, dùng giọng khàn khàn quyến rũ hỏi: "Bảo bối nói đi, anh là gì của em?"

"Cái gì?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tiểu Câm Và Đại Ngốc

Chương 14
Tôi là một đứa trẻ câm bị gia tộc giàu có của mình ghét bỏ, ném đến trấn cổ tự sinh tự diệt. Thế rồi một ngày, tôi tình cờ nhặt được một Alpha cao lớn, gương mặt tuấn mỹ vô song. Đáng tiếc, anh ấy lại là một tên ngốc. Người ta bảo, kẻ câm với thằng khờ đúng là một cặp trời sinh. Thế là tôi dắt anh về nhà, thuận nước đẩy thuyền mà rơi vào lưới tình. Nhưng rồi đến một ngày, tên ngốc ấy không còn ngốc nữa. Qua khe cửa hẹp, tôi thấy ánh mắt anh lạnh thấu xương, thần thái hờ hững, giọng nói thanh lãnh vang lên: "Cậu nghĩ tôi sẽ thích một đứa câm sao?" "Dĩ nhiên rồi, quanh thiếu gia vốn chẳng thiếu những Omega ưu tú..." Trong phút chốc, tôi như rơi xuống hầm băng, cả người lạnh toát. Tôi quyết định giấu nhẹm tờ giấy khám thai, dứt khoát bỏ trốn. Chẳng bao lâu sau, tôi bị gia tộc bắt về để ép liên hôn. Trong căn phòng tối, Alpha ấy ép sát tôi vào đầu giường, khuôn mặt quen thuộc tiến lại gần. Ánh mắt anh nguy hiểm và u tối: "Chu Chu, em định mang bảo bối của anh trốn đi đâu hả?"
937
7 Tro Tàn Chương 29
8 Ba Kiếp Nạn Chương 13
12 Giam Cầm Ngược Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm