Thâu Đêm Không Dứt

Chương 3

12/03/2026 00:36

Lần nữa mở mắt ra.

Toàn thân tôi đ/au nhức không thể tả.

Vừa xoa eo, vừa nhìn xung quanh.

====================

Chương 2:

Sàn nhà bằng đ/á cẩm thạch đen tuyền, đèn chùm lộng lẫy treo đầy kim cương vụn, những món đồ trang trí tinh xảo có thể thấy ở khắp nơi. Hầu như mọi ngóc ngách đều toát lên vẻ xa hoa, đắt đỏ.

Tôi ngây người.

Nhìn xuống dưới, ngay cả chiếc giường cũng là loại siêu sang cỡ king size, to gấp ba lần chiếc giường của tôi ở thế giới cũ.

Nước mắt hạnh phúc đột nhiên rơi xuống.

Tôi biết Thẩm Lê là cô cả, nhưng không ngờ cô ta lại giàu có đến mức này.

Nghèo lâu như vậy, cuối cùng cũng đến lượt tôi được hưởng thụ một lần rồi.

Đang cảm thán trong nước mắt, bỗng nhiên một bát cháo trắng xuất hiện trong tầm mắt.

Cùng lúc đó, giọng nói quen thuộc của Tạ Hoài Yến vang lên:

"Khóc cái gì, không thích ở nhà tôi sao?"

?

Tôi: "Đây là nhà anh sao?"

"Đương nhiên rồi, không phải nhà tôi thì là nhà em à?"

Tôi dụi mắt.

Một lúc sau lại dụi mắt một cách không thể tin được.

Không phải chứ.

Tôi rơm rớm nước mắt trong lòng.

Trong nguyên tác, chẳng phải nhà anh ấy phá sản đến mức chim không thèm đậu, chó chẳng buồn ghé rồi sao, tại sao vẫn còn có một căn biệt thự xa hoa như thế này?

Đây chẳng phải là lạc đà g/ầy vẫn lớn hơn ngựa hay sao?

Tạ Hoài Yến thấy tôi rơi nước mắt, không biết đã hiểu lầm điều gì.

Ngón tay ấm áp của anh ấy vuốt ve khóe mắt tôi mấy cái, có chút lúng túng an ủi:

"Đừng khóc nữa, tối qua là tại tôi không kiềm chế được."

"Em ăn chút cháo đi. Bên trong có th/uốc giảm đ/au, chắc sẽ đỡ hơn một chút."

Tôi: ...

Nhớ lại những hình ảnh m/ập mờ đêm qua, nước mắt ở khóe mắt tôi trực tiếp bị nhiệt độ trên má làm bay hơi.

"Ồ" một tiếng, tôi nhận lấy bát cháo và lặng lẽ uống.

Quả nhiên, bụng cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

Tạ Hoài Yến nhìn tôi, tiếp tục nói: "Chuyện tối qua, tôi sẽ chịu trách nhiệm với em. Sau này cứ ở đây đi."

"Hả?"

Một ngụm cháo suýt nữa nghẹn lại trong cổ họng, mắt tôi kinh hãi mở to.

Diễn biến này không đúng rồi.

Theo cốt truyện ban đầu, giờ lẽ ra tôi phải nuôi Tạ Hoài Yến cơ mà?

Sao lại ngược lại rồi!

Thấy tôi không trả lời, Tạ Hoài Yến nhướng mày: "Sao vậy cục cưng, không phải tối qua em nói sớm muộn gì cũng sẽ làm tôi bị ám ảnh tâm lý sao, bây giờ đã thất hứa rồi à?"

Tôi:!

Sao anh ấy lại còn nhớ câu đó!

Đó là những lời nói bốc đồng của tôi khi Tạ Hoài Yến hỏi tôi "em có thoải mái không", m/áu hiếu thắng trong tôi trỗi dậy.

Thực tế nó cũng là một phần nội dung nhiệm vụ của tôi.

Nhưng mà...

Nếu thật sự làm như vậy, tôi còn sống được đến ngày nhiệm vụ kết thúc không?

Không chừng sẽ ch*t vì kiệt sức mất.

Tôi lập tức cảm thấy chột dạ, nhỏ giọng bịa chuyện:

"Cái đó... thôi đi. Thật ra em khá kén giường. Giường nhà anh xa lạ quá, em nằm trên đó sẽ không ngủ được đâu."

Tạ Hoài Yến mỉm cười:

"Không sao đâu, cục cưng. Nếu em không thích chiếc giường này, tôi sẽ cho người mang chiếc giường đêm qua đến."

"Chiếc giường đó chắc sẽ không xa lạ nữa, phải không?"

Tôi: ...

Trong nguyên tác, không phải nữ phụ b/ắt n/ạt nam chính đến mức anh ấy không thốt nên lời sao?

Tại sao đến lượt tôi, thì lại thành tôi cứng họng thế này?

Rốt cuộc là ai b/ắt n/ạt ai chứ!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
11 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mỗi ngày tôi đều nhận được lá thư chia tay gửi đến từ ngày mai

Chương 11
Trong thời gian tu bổ tại Bưu cục Tháp Chuông, chuyên gia phục chế cổ vật Hứa Kiến Tình mỗi sáng sớm đều nhận được một lá thư chia tay gửi từ ngày mai, ký tên người yêu là Chu Tự Bạch. Nếu mở bức thư mới trong ngày, đến nửa đêm mọi thứ sẽ được thiết lập lại; nếu từ chối mở thư, ngày tháng sẽ tiếp tục trôi đi, nhưng phong bì sẽ vĩnh viễn thiếu mất một chữ. Bằng cách truy vết từ độ lão hóa của giấy, vết răng cưa trên dấu bưu điện, sự oxy hóa của mực in cùng độ lệch của tháp chuông, cô dần phát hiện ra những lá thư này đến từ Chu Tự Bạch của các dòng thời gian khác nhau: một người muốn bảo vệ ngày hôm nay nơi cô đang sống, người kia lại cố gắng dùng vòng lặp để cứu vãn thành phố đã sụp đổ. Khi lá thư cuối cùng hoàn chỉnh đủ để kích hoạt sự hợp lưu thời gian, Kiến Tình buộc phải đưa ra quyết định không thể quay đầu giữa cuộc trao đổi chưa biết trước và phương án sơ tán khả thi cho thành phố hiện tại, đồng thời thừa nhận rằng giữa cô và người yêu trước mắt vốn đã tồn tại một vết rạn nứt không thể xóa nhòa bởi bất kỳ vòng lặp nào.
0