Cố Dụ Sinh không thèm để ý đến nghi vấn của tôi.

Anh ta lật người xuống giường, xỏ dép đi ra ngoài.

Miệng lẩm bẩm ch/ửi rủa: "Tôi sẽ không cho anh mượn thân thể nữa đâu, anh muốn mạng tôi thì cứ việc đến lấy, cuộc sống kiểu này tôi không chịu nổi một ngày nào nữa!"

Đi đến cửa, anh ta lại chỉ vào đôi dép trên chân.

Kinh ngạc thốt lên: "Cô dám cho tôi đi đôi dép rẻ tiền như thế này!"

Tôi ngơ ngác.

Chẳng ai nói với tôi rằng Cố Dụ Sinh, tổng giám đốc Cố, lại là một kẻ hay gào thét.

Màn sương đen của Trần Dụ Sinh ghép thành hai chữ.

[Xin lỗi.]

Tôi dịch: "Anh ấy nói xin lỗi."

Cố Dụ Sinh không chấp nhận lời xin lỗi, đóng sầm cửa lại, bước đi gi/ận dữ.

Trong phòng cực kỳ yên tĩnh.

Tôi hỏi: "Giờ làm sao?"

Màn sương đen ghép chữ: [Ngủ đi.]

Hình người sương đen bay lên giường, nằm cạnh tôi.

Màn sương nhạt màu hơn nhiều, không đậm đặc như trước.

Theo tiến độ hiện tại, không quá ba tháng nữa, Trần Dụ Sinh sẽ có thể đầu th/ai lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
12 ÁNH TRĂNG SÁNG BIẾN CHẤT Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm