Khương Nhiên

Chương 18

16/09/2024 15:26

18.

Việc đá/nh giá mới lại bắt đầu.

Nhân thú kết khế ước của Khương Như Vận đã trở lại.

Anh ta nhìn thấy Phù Bạch.

Nhưng bây giờ anh ta không thể nhắm vào nhân ngư này như trước nữa, chỉ có thể công khai hoặc ngấm ngầm dùng th/ủ đo/ạn ngáng chân thôi.

Phù Bạch có vẻ sốt ruột, nhưng mắt anh ấy đột nhiên sáng lên khi nhìn thấy tôi.

Bên cạnh tôi không có thú nhân.

Thế là anh ấy quay đầu đi và cố ý khịt mũi thật to nhưng khóe mắt vẫn liếc nhìn tôi.

Phù Bạch nghĩ tôi sẽ dỗ dành anh ấy như trước.

Anh ấy đã nhìn thấy email đó.

Khẳng định rằng tôi thực sự thích anh ấy.

Cho đến khi anh ấy nhìn thấy Giang Mật đến muộn và đang đứng bên cạnh tôi.

"Khương Nhiên, cô đi/ên rồi!"

Phù Bạch biến sắc, vẻ mặt cáu kỉnh và tức gi/ận: “Cô thực sự muốn ch*t đến vậy sao?"

Những người khác cũng nhìn thấy Giang Mật, ai cũng bày ra vẻ mặt kỳ quái.

Nhưng khi Giang Mật ngẩng đầu lên thì bọn họ đều cúi đầu.

"Phù Bạch, anh đi cùng Khương Nhiên đi."

Khương Như Vận cũng khuyên nhủ anh ấy, cô ta lưỡng lự nhìn Giang Mật.

"Đây chỉ là đá/nh giá thôi, không cần phải tức gi/ận như vậy."

Cho nên Phù Bạch đang hung hăng lao về phía tôi đột nhiên dừng lại.

Anh ấy lại quay lại chỗ Khương Như Vận, vẫn là câu nói trước kia.

"Cô ấy không cần."

Mang theo tức gi/ận vì bị phản bội.

Tôi vẫn cười hiền lành, thậm chí còn có thể nghe rõ tiếng thì thầm của những người xung quanh.

"Không phải chứ, bây giờ Phù Bạch không còn là nhân thú kết khế ước với Khương Nhiên sao? Chuyện như vậy mà cô ta còn không tức gi/ận à?"

"Có lẽ cô ta là người vừa hèn nhát vừa đeo bám, xem ra cô ta thật sự thích Phù Bạch.”

Có lẽ Phù Bạch cũng nghe thấy nên vẻ mặt mới dịu đi một chút.

Nhưng Giang Mật bắt đầu không nói một lời.

"Anh đang tức gi/ận à?"

“Cô vẫn thích con cá đó à?”

Chúng tôi đồng thanh hỏi.

Tôi sửng sốt, quay đầu nhìn Giang Mật.

Lão hổ lớn này không hề nhìn sang mà vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc, như thể không hề nói x/ấu nhân thú.

“Cá rất tanh rất hôi, hơn nữa vừa kén chọn vừa quý giá, không hề đảm đang chút nào.”

“Một năm bốn mùa đều phải ngâm nước, vảy cá vừa lạnh vừa cứng, cầm vào rất khó chịu.”

"Thực ra."

Tôi mỉm cười đồng ý: “Bây giờ tôi rất thích những thứ có lông, đặc biệt là những thứ có lông trắng như tuyết, nhìn đẹp lắm.”

Giang Mật vô thức bước nhanh hơn, nhưng đôi tai lại cử động.

Tôi đuổi kịp anh ta, đúng lúc nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của anh ta.

Cho dù nước da của anh ta ngăm đen nhưng cũng không thể che giấu được màu đỏ này.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm